Lưu ý: chương này phần đầu tình tiết scat nặng, bạn nào
không thích hãy lướt tới phần cuối.
Vũ rời khỏi phòng, xuống cổng khách sạn đã thấy xe Đức đậu sẵn,
rất nhanh cả hai chảy tới điểm hẹn, cũng là một khách sạn nhưng sang trọng hơn,
vừa bước vào căn phòng đã thấy bốn người khác có mặt đầy đủ.
“Xin chào, tôi tới trễ, tôi tên Vũ.”
Vũ mở lời trước vừa quan sát, bên trong toàn bộ đều giống
như Đức ăn vận áo sơ mi, quần tây, giày da, thậm chí hai kẻ đang ngồi còn đóng suit
hết sức sang trọng, trong đó một gã hơi đứng tuổi tầm 40, phong độ, to con, hơi
có bụng nhưng càng tôn lên nét quyền lực. Kế bên là một cậu nhóc khá trẻ tuổi,
cỡ cỡ 18, 19 đang quỳ bò thè lưỡi như chó.
Còn lại là một gã tầm ba mươi, gương mặt góc cạnh, tóc cắt
ngắn gọn gàng, tướng tá nổi bật sau lớp suit đắt tiền, tay đeo găng, nhìn qua từng
cử chỉ đều rõ ràng xuất thân hào môn. Thậm chí tên trợ lý đang đứng bên cạnh
cũng hết sức nổi bật, cơ thể vạm vỡ sau lớp sơ mi đen, xắn tay áo lên nửa ống, dễ
dàng thấy được lực lượng của gã là cỡ nào, mặc dù thua Vũ mấy phần nhưng tính
ra cũng thuộc dân gym chuyên nghiệp.
“Không sao, đầy đủ rồi bắt đầu thôi.”
Đức lúc này thì thào vào tai Vũ.
“Người lớn tuổi hơn là ông Trí, giám đốc khách sạn này, còn
anh kia là Trần Kiên, làm kinh doanh gì đó, nghe nói rất có địa vị.”
Lão Trí nhìn nhìn Vũ từ trên xuống dưới không khỏi cho ra
đánh giá cao.
“Chà, nhìn chú Kiên với chú Vũ cũng sêm sêm tuổi nhau mà thuộc
hai kiểu ngoại hình, cái nào cũng làm lũ súc vật thèm khát, ai mà được hầu phúc
khí ba đời nhà nó.”
Kiên chậm rãi nhét điện thoại vào túi quần, tùy tiện nói.
“Được rồi, hôm nay giao lưu thôi mà, bắt đầu đi.”
Để ý thấy giữa phòng đặt sẵn ba chiếc ghế chuyên dụng, Vũ lại
ngồi vào cái cuối cùng, ở giữa là ông Kiên, Đức cũng từng bước tiến lại bên cạnh.
“Hai chú không mang súc nô theo à?”
Vừa dứt lời, gã trợ lý của Kiên và Đức đồng loạt quỳ xuống,
ông Trí bất ngờ vì cứ tưởng hai người này là thân tín đi theo xử lý công việc,
nào ngờ kiêm luôn...
“Ha ha ha, người trẻ coi bộ có sức hút lớn, thu được hai con
súc nô cực phẩm.”
Khách sáo vài câu cả sáu người đều vào đúng vị trí, nhìn Vũ
và Kiên lộ ra bắp đùi săn chắc càng khiến cho ông Trí không ngớt miệng khen,
trong lòng có thêm tính toán.
Chẳng mấy chốc căn phòng nhuốm đầy dục vọng dơ bẩn, ba gã nô
lệ ngửa mặt chờ đợi, ngậm nhai rồi nuốt từng dòng chất thải mà boss kéo xuống,
tay thì sục cặc, chẳng biết bọn họ phải sục cho nứng để tiêu hóa dễ dàng hay do
được hầu hạ ăn shit của chủ quá nứng nên phải sục giải tỏa bớt cơn khát.
Ông Trí vừa feed vừa hành hạ cặc của súc nô bên dưới, miệng
không ngớt những lời tục tĩu trong khi Kiên, Vũ chỉ yên lặng rít điếu thuốc, dường
như họ thực sự xem bên dưới là một toilet di động, không thèm đoái hoài gì tới.
“Vũ, đổi không?”
Kiên ngả người ra sau hỏi ý và nhận được cái gật đầu từ Vũ,
cả hai đều cảm giác bản thân và đối phương thuộc cùng một tuýp người nên khá dễ
giao tiếp, lúc đi ngang Kiên còn thì thầm vào tai Vũ vài câu.
Hai boss đổi chỗ không hề cảm thấy gì đặc biệt trong khi nô
lệ thì ngược lại, cảm xúc ê chề, nhục nhã khi không chỉ hầu hạ boss mà cả bạn mới
của boss, song đã chơi tới mức này thì càng nhục càng tạo ra khoái cảm, bằng chứng
là hai người vừa nhai nuốt vừa sục cặc điên dại, trong đầu không khỏi nghĩ về
ông chủ của mình, quyền lực, mạnh mẽ và cả hai đều bị thần phục đến mức hạ tiện
nhất có thể.
Ngay tức thì khi hoàn tất “bữa ăn” thịnh soạn thì hạ bộ
trong tay cũng giật giật liên hồi nhả ra vô số tinh dịch, cảm giác xấu hổ, hối
hận khi phóng thích sớm đã không còn tồn tại ở hai người mà thay vào là trí não
ngày càng yếu kém, quen thuộc hơn với việc làm súc nô cho người khác.
Ra lệnh cho Đức và trợ lý đi vệ sinh sạch sẽ, ngoài này còn
mỗi bốn người, ánh mắt của lão Trí ngày càng bất thiện, liên tục tăm tia cơ bắp
cũng như hỏi han về Vũ, Kiên.
“Hai chú là đi du lịch hay sao? Có muốn ở lại đây mấy ngày
không? Hoàn toàn miễn phí.”
Thấy hai người khách sáo trả lời cho qua lão càng muốn tiếp
xúc nhiều hơn nữa, trong lòng lão giờ cồn cào như lửa đốt, càng bị lạnh nhạt
càng muốn gần gũi hơn.
“Vậy hai chú thường chơi dog kiểu nào, ngoài súc nô có cần
người liếm giày, bú cặc... không?”
Bắt được ánh nhìn từ Kiên, Vũ khinh bỉ đáp.
“Hỏi nhiều quá? Muốn làm chó cho tụi tao thì quỳ xuống, giả
cái đéo gì?”
Ngả người ra ghế làm thêm một điếu, phong thái của cả hai
khiến lão Trí thật không cách nào chịu được, lão cũng chơi nhiều năm nên biết
rõ dạng boss cực phẩm này không thiếu kẻ hầu người hạ, thậm chí nhiều con chó
còn phải chực chờ cầu xin cung phụng tiền bạc mặc dù chưa được thưởng thức miếng
ngon nào.
Chẳng mấy chốc cốt cách ti tiện đã phải lộ diện trước vương
giả, lão Trí khom người quỳ xuống, le chiếc lưỡi thèm khát đến một chân của Vũ
vẫn còn đi con zip boots, bất quá vừa tưởng đã chạm tới liền thấy Vũ rụt chân lại,
ngước lên với vẻ mặt tội nghiệp, cầu khẩn nhưng lão Trí nhận lại chỉ là nụ cười
khẩy đầy khinh miệt.
“Mày muốn nhưng tao đéo cần.”
Quay ngoắc sang phía Kiên, lão Trí gần như vứt bỏ hết liêm sỉ
bò lại, bất quá càng bị từ chối phũ phàng hơn.
“Chó thì khỏi đi, có điều mới đi.. còn chưa có rửa...”
Lão Trí đôi mắt chợt lóe tinh quang, mặc dù biết ẩn ý đằng
sau là gì, trả giá gì nhưng trước đối diện với khí chất của hai thanh niên trước
mặt lão hoàn toàn bị chinh phục, mặc cho cơn nứng điều phối mọi suy nghĩ, hành
động.
“Để.. để tôi..”
“Tôi?”
“Dạ không thưa cậu, xin hai cậu để súc nô liếm sạch, xin hai
cậu.”
“Lưỡi chó mày thì không cần, không đủ tư cách, há miệng ra.”
Lão Trí nghe theo răm rắp, quỳ gối hơi ngửa mặt há miệng chờ
đợi, cúi cùng thứ lão nhận được là những mảnh giấy vệ sinh đầy mùi vị kinh tởm,
song như chẳng hề ý thức được điều ấy, gã cứ vậy mà nhai ngồm ngoàm rồi nuốt sạch
tất thảy.
“Đội ơn hai cậu đã ban cho súc nô giấy chùi đít.”
“Ha ha ha, Vũ, thấy tôi nói đúng chưa? Càng đứng vị trí cao
ngã xuống thì càng ti tiện, mới đây còn làm boss feed cho súc nô, quay mặt cái
đã thành dạng gì.”
“Ờ, thôi về, bồ đang đợi ở phòng.”
“Tôi thì có vợ rồi, có cưới không? Mời tôi.”
“Có, chắc chắn.”
Đức và trợ lý cũng vừa vặn quay lại, chứng khiến bốn người dự
định rời khỏi lão Trí càng thêm nóng lòng, lão biết nếu không có gì đó để liên
kết thì mãi mãi sẽ không có cơ hội phục vụ Vũ hoặc Kiên nữa.
“Cậu Vũ, cậu Kiên, con muốn làm súc nô cho hai cậu, hai cậu
nhận con đi, muốn chơi gì con cũng được, xin hai cậu nhận con, con muốn ăn cứt
của hai cậu, con lạy hai cậu.”
Lão Trí vậy mà bày ra tư thế hèn mọn đến cùng cực khiến cả Đức
cũng ngạc nhiên, lão Trí vừa rồi biểu hiện ra phong thái cũng đạt chuẩn boss,
nào ngờ đứng trước vương giả liền lòi ra dục vọng ẩn tàng, một bước ngã liền vạn
kiếp bất phục.
“Không có thời gian, mày phải cảm ơn tụi tao đã làm cho cốt
cách của mày lộ ra, còn mà thèm cứt quá thì kìa, quay lưng lại.”
Bốn người lần lượt rời khỏi phòng để lại lão Trí như chết lặng,
những lời sỉ nhục cuối cùng của Kiên vậy mà khi nghe vào tai lại chẳng khác nào
mệnh lệnh, quay lưng liền thấy súc nô của gã vẫn chưa tiêu hóa hết và khoảng
cách của cả hai ngày càng thu hẹp dần...
...
“Nứng không?”
“Dạ nứng, xin cậu Tiến cởi khóa cu cho con, con chịu không nổi
nữa.”
Đã một tháng trôi qua kể từ ngày Đông chấp nhận làm nô lệ
tình dục cho Tiến và cũng đúng thời gian đó cặc anh bị khóa lại, vận động, sinh
hoạt phi thường khó khăn, nhất là không thể xuất tinh trong khi anh vốn nhiều
ham muốn. Ứ đọng một tháng, có thể xem là lâu nhất kể từ khi dậy thì nên Đông
vô cùng khó chịu, lúc này tinh trùng thượng não, bằng mọi giá anh đều sẽ làm để
được phóng xuất.
“Được rồi, hôm nay sẽ cho mày xuất.. sau khi phục vụ tao và
chồng tao.”
Nghe tới đây Đông muốn vùng vẫy lập tức nhưng anh vốn đã bị
trói chặt hai tay ra sau lưng, chân cũng vậy nên vô pháp phản kháng, cửa chính
rất nhanh bật mở và đi vào một dáng người khá cao, hơi gầy, ăn bận sơ mi quần
tây nhưng áo bỏ ngoài, xắn cao lộ ra ống tay đầy gân guốc khá đáng sợ.
“Anh Đại, êm xuôi rồi hả?”
Đại rít một hơi thuốc rồi gật đầu, thấy Đông gã đi vòng vòng
đánh giá.
“Hàng kì này hả? Nhìn ok đó, huấn luyện kỹ chưa?”
“Cũng được rồi anh, đợi anh train thêm mấy buổi là cho đi phục
vụ ngon lành.”
Tiến cười nói rồi ngồi vào lòng Đại, hai tay không quên lòn
vào trong chiếc áo sơ mi phanh ngực xoa nắn da thịt của người tình.
“Đụ mẹ mày Tiến, mày muốn gì con chó, thả tao ra.”
Đoán định được phần nào Đông liền ra sức phản kháng nhưng nhận
lại chỉ là một cú tát cực mạnh của Đại.
“Câm miệng! Tiến, cho nó biết nó đang trong tình cảnh nào
đi.”
“Dạ.”
Tiến nhẹ giọng đáp rồi lấy ra điện thoại mở rất nhiều video
cho Đông coi, trong đó cận cảnh Đông làm chó hầu hạ Tiến nhưng chỉ thấy đúng mặt
Đông, thậm chí có những clip Đông tự làm ra những hành động hạ tiện, khai tên
tuổi... nhìn lại anh mới biết bản thân đã đi quá xa trong cuộc chơi này mặc dù
mới qua một tháng mà thôi.
“Tụi mày muốn gì? Tao báo công an đó, tao không sợ mất mặt
đâu?”
“Báo công an, ngay bây giờ hả? Mày định nói gì? Nói là đi
làm chó cho người ta bị quay clip đe dọa? Lấy chứng cứ gì để công an tin mày?
Mà thôi kệ, tin hay không cũng được, chỉ là những đoạn clip này sẽ không phải
up lên mạng thôi đâu, ba má, nội ngoại mày đều sẽ nhận được trực tiếp, coi coi
phải địa chỉ này không?”
Đại giơ ra điện thoại, trên đó đầy đủ thông tin địa chỉ nhà,
số liên lạc ba má, ông nội và cả bên ngoại của Đông khiến anh rụt người sợ hãi,
nắm đấm siết chặt nhưng không cách nào phản kháng, tự nhiên trong đầu hoàn toàn
trống rỗng, một màu đen tối phủ kín tất thảy tương lai.
Thấy Đông phản ứng biết đã nắm được điểm yếu, Đại và Tiến đồng
thời nở một nụ thỏa mãn.
...
Đây là chương cuối cùng kết thúc phần khởi động nên nếu
thích truyện vừa phải thì có thể dừng sau chương này để bảo trì tâm trạng nha
mn. Bắt đầu từ chương sau sẽ bước vào cao trào của truyện.
Nhận xét
Đăng nhận xét