Chương 4: Bản chất
“Vậy trưa tan ra đi coi phim nhé, anh đặt vé rồi.”
Đưa lại cho Thanh túi xách vừa nhắc lại buổi hẹn, nhận được
cái gật đầu chắc nịch Nghiêm mới thở phào rời khỏi, chỉ còn mấy ngày nữa nhà của
cả hai sẽ sữa chữa xong, lúc đó có thể tránh tiếp xúc với Chiến, hắn nghĩ cậu
có thể dứt ra được, hơn nữa hắn cũng đang trong quá trình nâng cấp bản thân, tập
gym, đá bóng vài bữa thôi nhưng đã cho kết quả khả quan cực kỳ, phần lớn do
khung xương hắn to sẵn, chỉ hơi gầy thôi.
Một thời gian nữa khi đạt được hình mẫu lí tưởng, Thanh sẽ không
còn nghĩ tới việc ngoại tình nữa.
Thật sự trong lòng Thanh ngay lúc này cũng là nghĩ như thế,
cậu đã len lén mấy ngày nay ngửi mùi giày vớ đá bóng, tập gym của Nghiêm để tự
giải tỏa, cũng nồng thúi, cũng nứng nhưng chẳng hiểu sao trong đầu vẫn dâng
trào hình ảnh những ngày qua bị Chiến điều giáo, từ liếm chân, giày cho tới ngửi
vớ thúi, liếm đít, uống nước tiểu, thậm chí còn làm ra những trò cắm sừng trực
tiếp đối với Nghiêm.
Ting!
Giờ học nhanh chóng trôi qua, đang lục đục dọn dẹp lại rồi tới
chỗ hẹn thì đột nhiên có tin nhắn báo tới, cứ tưởng là Nghiêm, nào ngờ do Chiến
gửi tới.
“Chuẩn bị hầu.”
“Dạ, con đang ở trường.”
“Tao biết, mày có 5 phút, xe đậu xéo qua phía cổng.”
Câu từ chối khéo vừa rồi chính là phòng tuyến yếu ớt duy nhất
mà Thanh có thể dựng nên và cậu cũng biết Chiến sẽ không để tâm vào những điều
đó, gã hoàn toàn xem cậu thành một nô lệ không hơn kém, kể từ đêm hôm nọ làm
tình thì về sau chưa từng trưng thu ý kiến lần nào.
Song, càng như thế Thanh càng khó lòng dứt ra được và mỗi lần
nhận được mệnh lệnh cậu chẳng hề có chút kháng cự nào cả mà rối rít thực hiện để
không làm Chiến thất vọng, phải chăng đó mới là bản ngã của cậu, dâm tiện, hèn
mọn cùng cực.
Nghiêm ra sớm hơn mười lăm phút nên qua thẳng khoa của Thanh
luôn, nào ngờ từ phía xa đã thấy cậu xuất hiện và đang vội vàng đi ra ngoài cổng,
cuối cùng leo lên con mec đen quen thuộc, mở điện thoại ra liền thấy ngay tin
nhắn cậu vừa gửi “Cô mới giao đồ án, em với nhóm phải họp để phân công nên nay
không đi được, anh về trước, xíu em bắt xe về, xin lỗi nha, bữa sau đi nha.”
Sau tin nhắn còn có cỡ chục cái icon như thực sự vướn vải việc
bận, cũng có giải thích rồi chụp choẹt tài liệu gì đó, phải chi Nghiêm không chứng
kiến thì tốt rồi, hắn nguyện tin lời nói dối, đỡ hơn thấy mà không làm gì được.
...
Vừa mở cửa xe, đập vào mắt Thanh là Chiến một tay cầm thuốc
rít nhẹ, tay còn lại vậy mà đang sục cặc, ánh nhìn tập trung vào chiếc điện thoại
đặt ngay trước mắt vì đang video call.
Bên trong là một gã đàn ông khá phong độ, tuổi trạc cỡ Chiến
tầm 40, cực kỳ phong độ với tóc 7/3 cổ điển, kết hợp với bộ suit xám sang trọng
và giày oxford tạo ra một tổng thể hết sức lịch lãm.
Bất quá, khung cảnh hiện ra không chỉ một mình gã ta mà còn
có thêm hai cô gái vô cùng xinh đẹp, vóc dáng chuẩn chỉnh, tóc dài, da trắng, mắt
xanh, nâu, rõ ràng là người nước ngoài nhưng đang quỳ bò hai bên, cùng chụm đầu
vào bú liếm khúc cặc to lớn giữa háng gã.
“Tới chưa? Lâu vậy cốt.”
“Đang tới! Đụ mẹ gọi làm nứng cặc vãi.”
“Ha ha ha, nứng thì mau tới, hàng tươi.”
“Ừ!”
Đáp xong Chiến liền ngắt kết nối, một màn đối đáp giữa hai
người đàn ông khiến Thanh run rẩy, mùi vị giống đực tỏa ra từ giọng nói và ánh
mắt tràn ngập dục vọng của bọn họ khiến cậu điên dại. Thử nhìn Chiến ngay lúc
này, tóc vuốt ngược quen thuộc, áo ba lỗ đen kết hợp jean xanh hết sức phong trần,
ngoài còn thêm khoác da, găng tay da, dưới đạp combat boots trông vừa mạnh mẽ vừa
lôi cuốn, chỉ nhìn thôi liền ngửi ra mùi vị nam tính cực thịnh.
“Cởi đồ, đeo cái này lên rồi bú!”
“Dạ.”
Chiến thảy tới sợi xích cổ, rít một hơi cuối cùng rồi đánh
xe đi thẳng, Thanh cũng chẳng quan tâm sẽ được đưa tới nơi nào vì ngay bây giờ
trong đầu cậu chỉ còn mỗi suy nghĩ phải hầu hạ người đàn ông này thật tốt, Chiến
quá cám dỗ, đến nỗi chỉ ngồi gần thôi liền đủ để cậu có thể buông thả mọi suy
nghĩ chống cự.
Sau khi trần truồng và đeo vào xích chó, Thanh nhanh chóng vụt
đầu vào háng phục vụ khúc cặc đang nứng của chiến, thật sự đã hầu hạ gã nhiều
nhưng số lần được bú liếm khúc cặc hơn 20cm này đếm chưa đủ một bàn tay, vì thế
mỗi lúc có cơ hội cậu đều ra sức hoạt động cơ miệng, lưỡi cho thật linh hoạt để
Chiến thư thái nhất.
Xe lăn bánh tầm 20 phút thì dừng lại, Thanh ngẩng đầu lên và
thấy xe đã đi sâu vào một biệt thự khá rộng lớn, xung quanh toàn cây cối, khối
đá, hòn non bộ, đều là những thú vui của những kẻ lắm tiền.
“Xuống!”
Chiến bỏ lại một câu rồi bước xuống xe, Thanh định mở cửa
thì cổ đột nhiên bị siết chặt, ghì về phía ghế lái, lúc này cậu mới nhớ bản
thân đã tự mang xích nên phải cố gắng bò qua bên kia rồi ra ngoài.
“Chà, chó của mày coi bộ sắp tiến hóa rồi nhỉ?”
Kẻ vừa nói vừa bước tới dĩ nhiên là người đàn ông tên Dũng
mà lúc nãy video call với Chiến, Thanh nhớ không ít lần Chiến đi cafe cũng báo
tên người này, dì Út nói bọn họ là anh em từ thời học cấp ba tới giờ, rất thân
thiết.
Song, Thanh vẫn chưa hiểu được câu vừa rồi của Dũng cho tới
khi Chiến quay lại, nhíu mày.
Bốp!
“Mày là súc vật, nhớ kỹ.”
Một cú tát đau điếng cùng thanh giọng trầm thấp vang lên, dù
không nghe ra được hỷ nộ vẫn khiến Thanh sợ hãi, tâm thái hèn mọn bộc phát khiến
chân cậu tự động quỳ xuống, chuyển sang tư thế bò. Nãy giờ bị khí chất của Dũng
làm cho mê muội nên ngay lúc này, khi đưa ngang tầm mắt về trước Thanh mới nhận
ra hai bên chân Dũng cũng có hai nô lệ đang quỳ bò theo từng bước, dĩ nhiên
chính là những cô gái lúc nãy cậu thấy qua video call và bọn họ cũng đồng dạng
mang lên dây xích, vô cùng phục tùng.
“Coi bộ vì là người nhà nên mày hơi nương tay nhỉ? Đưa tao,
mấy việc này tao làm hộ cho, đảm bảo nhanh gọn.”
“Hừm, chú ý điểm chừng mực, dạo này thấy mày chơi nhiều rồi
đó, không định lập gia đình luôn à?”
“Mày thì còn phụ huynh hối, muốn ẫm cháu đích tôn các thứ
còn tao thì free, kệ mẹ đi, hưởng thụ cho đã rồi tính, còn dài, thôi vô, chuẩn
bị hết rồi.”
Hai gã đàn ông vừa đi vừa nói chuyện hết sức hài hòa, đến nỗi
Thanh cảm nhận bọn họ chẳng hề để ý tới cậu và hai cô gái đang trần truồng quỳ
bò bên cạnh, chẳng lẽ họ không nổi lên tí dục vọng nào như cậu sao? Chẳng lẽ mọi
thứ đang diễn ra đối với Chiến và Dũng đều cực kỳ bình thường, thậm chí là tầm
thường, chẳng phải thứ gì đáng để chú trọng.
Vào bên trong, không gian mở ra càng quý phái hơn với đèn
chùm, khối kiến trúc, vật bày trí, chỉ nhìn thôi liền biết chủ nhân của chúng
giàu có cỡ nào. Song, cuối cùng Dũng và Chiến lại ngừng ở một chiếc bàn vuông
khá nhỏ, bên cạnh còn có cửa sổ mở toang, không dùng máy điều hòa, trên đó đặt
vài món khá bình dân và một chai rượu thuộc hãng khá cũ.
“Gà bên ông Tư hả? Giờ ổng còn bán à?”
“Còn đâu mà còn, con ổng bán, giờ ổng ăn gà chứ không có bán
nữa.”
“Ha ha ha, mày hỗn, uổng công mỗi lần mua còn cho mày thêm
nước sốt với đồ chua.”
“Ê, mua thêm mà ổng không bán thôi... sítttt... lâu rồi
không uống rượu này, vẫn cay.”
Dũng nhấp trước một ly rượu nhỏ rồi rít nhẹ qua kẽ răng, Chiến
cũng theo một ly rồi gấp sang miếng gà, có chút tư vị xưa cũ nhưng là vừa đủ để
cả hai nhớ lại thời niên thiếu. Sau một hồi, không gian chỉ còn lại tiếng trò
chuyện, mùi thức ăn, mùi rượu và thuốc lá, Thanh và hai cô gái kia trần truồng
quỳ ngay bên cạnh không hề được điếm xỉa gì tới.
Tuy nhiên, Thanh không nhàm chán mà căng mắt nhìn từng động
tác của Chiến và Dũng, cả hai phong cách khác nhau, người thì phong trần, người
thì sang trọng nhưng cùng đeo găng tay da nên động tác cầm điếu thuốc, ly rượu
hay gấp thức ăn đều cực kỳ nam tính và cuốn hút đối với cậu.
“Khrrr... khặc!”
Chợt một thanh âm dơ bẩn vang lên và ngay tức thì mặt Thanh
bị bàn tay to lớn của Chiến bóp lấy, thấy miệng gã từ từ đưa xuống cậu liền hiểu
ra bản thân cần làm gì, nhanh chóng hé mở đôi môi và ngay tức thì một đống hỗn
hợp gì đó từ miệng Chiến tống thẳng vào họng cậu, sau đó gã tiếp tục thưởng thức
bữa tiệc như bình thường, để lại Thanh vô cùng nhục nhã nhưng không dám nuốt hết
mà hèn mọn giữ lại nhâm nhi trong cuốn họng như muốn tận hưởng mỹ vị đó lâu dài
hơn.
Trong lúc ăn uống, xương gà và các mẫu vụn sẽ bị phun xuống
sàn thật tục tĩu để Thanh và hai cô gái nước ngoài kia gặm lấy, mỗi lần như thế
Thanh đều rất kích động nhấm nháp vì trên đó còn dư lại nước miếng của Chiến
dính vào, thậm chí đến cả việc đi đái cũng diễn ra tại chỗ với ba cái toilet
hình người di động.
Mọi thứ cứ thế cho tới khi kết thúc, Chiến và Dũng đứng dậy,
trao đổi ánh mắt rồi đấm tay trao đổi dây xích, Thanh từ đầu tới cuối không hề
được ban cho một ánh mắt hay bất cứ câu hỏi nào cả, cứ như một món hàng vô não
bị mang ra trao đổi khi cần thiết, mãi cho tới khi vòng cổ hơi siết nhẹ do Dũng
dùng lực cậu mới tỉnh táo lại, trước mặt chỉ còn mỗi Dũng đang nhìn cậu bằng
ánh mắt khinh bỉ lẫn thương hại.
“Còn chưa nhận thức được bản thân là gì à? Được quỳ dưới
chân thằng Chiến đã là vinh hạnh của mày rồi, đừng nghĩ nhiều.”
Nói rồi Dũng siết mạnh dây cổ kéo Thanh đi vào căn phòng đối
diện với phòng Chiến vừa bước vào, bên trong cũng như bao nhiêu phòng ngủ khác,
chỉ là đối diện với giường còn có thêm một chiếc ti vi lớn.
Thanh được Dũng dắt tới giường, gã ngồi xuồng rồi gác thẳng
chân lên đầu cậu để thư giãn.
“Đừng nghĩ tao nói sai, coi thử một chút mày sẽ thấy mày là
một con súc vật may mắn.”
Dứt câu Dũng cầm remote mở lên màn hình tivi và bên trong hiện
ra không phải là một bộ phim sex hay đoạn clip cũ của Chiến mà là thu phát trực
tiếp thông qua camera phòng bên cạnh.
Khung cảnh hiện ra ngay tức thì khiến Thanh không kiềm nổi nứng
cặc lên hết cỡ khi Chiến đang đứng dạng chân, tay chống nạnh, tay còn lại cầm
điếu thuốc hút trông rất tùy tiện, phía dưới mỗi bên là một cô gái nước ngoài cặm
cụi liếm mút đôi combat boots của gã trông hết sức hèn mọn, giữa háng, khúc cặc
đen đúa hơn 20cm dường như quá cứng, vượt mức chịu đựng nên đã được Chiến lôi
ra ngoài, dựng đứng đầy kiêu dũng.
Những thanh âm điều giáo, chửi rủa liên tục phát ra và hai
cô gái cứ như bị âm giọng của Chiến làm cho điên dại, răm rắp làm theo tất tảy,
từ liếm giày, chui háng cho tới quỳ lạy, không một chút chần chừ, e ngại nào,
cuối cùng bọn họ được gọi lên chụm đầu vào cặc để phục vụ, à không... là tranh
nhau phục vụ khúc cặc vĩ đại của Chiến.
Từng bãi nước bọt, tàn thuốc lần lượt rơi vào miệng hai cô
gái, thêm vào những cú tát trời giáng hay nắn bóp cặp ngực to căn, tất cả đều
khiến bọn họ điên loạn, thèm khát cực độ, chủ động dâng hiến, rên ra những tiếng
dâm đãng nhất, thậm chí vừa hầu cặc Chiến vừa phải chà sát âm vật vào mũi giày
của gã để giảm bớt phần nào cơn nứng.
Chợt Chiến ngẩng đầu nhìn thẳng vào camera, giơ ngón giữa cất
giọng.
“Học hỏi nhiêu đó được rồi thằng lồn, cút cho bố mày chơi.”
Hình ảnh trước mặt nhanh chóng vụt tắt nhưng không hề biến mất
trong tâm trí Thanh, rõ ràng bình thường Chiến chơi với cậu vẫn chưa thể hiện
toàn bộ bản chất, còn khá từ tốn, phải chăng do cậu là cháu của dì Út hay chưa
đủ trình độ để tiếp nhận, trong lòng Thanh nhất thời dâng lên một cỗ lo sợ, trước
giờ cậu hẳn đã quá an toàn, không đủ chủ động, chưa đủ dâm tiện nên đã làm Chiến
chán ngán, hôm nay mới đổi gió, đưa cậu sang cho Dũng huấn luyện.
“Thấy rõ rồi chứ? Tao nói thật, con chó nào đã từng nhìn thấy
những cảnh vừa rồi cũng sẽ không thụ động như mày đâu, súc vật, mày quá ngu.”
“Dạ... dạ cậu Dũng... con ngu quá.”
“Chỉ vậy thôi à? Mày chỉ tới đó thôi à?”
Giọng của Dũng mang theo khinh bỉ và xem thường, cũng là nhắc
nhở Thanh bấy nhiêu vẫn còn chưa đủ. Tới đây Thanh lại nhớ về những ngày tháng
bị Chiến điều giáo, mùi vớ thúi, mùi cặc dái, nước tiểu hay những cú tát khiến
cậu vô cùng nhục nhã và khoái lạc, thêm vào những hình ảnh vừa rồi, mọi thứ gộp
lại tiếp thêm cho cậu dũng khí để bật thành tiếng.
“Dạ... dạ cậu Dũng train con chó ngu được không ạ, con muốn
hầu hạ cậu và cậu Chiến... con chó dâm thèm được hầu hạ hai cậu... gâu gâu
gâu.. con chó ngu muốn hầu hạ hai cậu mỗi ngày, làm súc vật tiêu khiển... gâu
gâu gâu...”
Vừa nói Thanh vừa sủa, cơ thể cũng run rẩy, thở hồng hộc như
hóa thành một con chó thực sự, cả thể xác lẫn trí não.
Cộc cộc cộc.
Chợt có tiếng gõ cửa, Dũng ra hiệu cho Thanh, đã có kinh
nghiệm nên cậu không dám đứng dậy mà bò ra mở, thân ảnh to lớn của Chiến xuất
hiện rồi đưa cậu điện thoại mà lúc nãy cậu cởi đồ trên xe Chiến đã cố ý mang
theo nhỡ có chuyện gấp. Đưa xong, Chiến lập tức rời khỏi, trở về phòng bên cạnh,
khúc cặc to lớn gã vẫn thả rong bên ngoài, trên đó còn dính không ít nước miếng
dơ bẩn, Thanh còn chăm chú quan sát, ngay khi cửa phòng đối diện mở thì hai cô
gái kia đã vồ vập vào háng của Chiến như đang thèm khát cực độ.
Liên tiếp là những hình ảnh tràn trề kích thích đánh thẳng
vào trí não khiến Thanh theo đó không có đủ tâm trạng xem ai làm phiền cậu
trong lúc này, bất quá vẫn mở ra coi, không ngờ lại là tin nhắn của Nghiêm.
Tới đây, Thanh sực nhớ từ khi bắt đầu bước lên xe của Chiến
cho tới bây giờ, mọi quyết định mà cậu đưa ra không còn xuất hiện bóng dáng của
Nghiêm nữa, là cậu hết yêu Nghiêm rồi hay dục vọng trong lòng quá lớn, lấn át
đi tất thảy.
“Em là Kiệt, anh Nghiêm bị tụi thằng Khương đánh ngất xỉu rồi,
giờ em đưa vô viện, anh chạy qua coi ảnh phụ em nha, anh Trọng về quê rồi, bệnh
viện XXX.”
Đọc hết một lượt tin nhắn khiến tim Thanh rối loạn, mồ hôi lạnh
túa ra như tắm, tay chân hơi vô lực, định bụng sẽ chạy đi ngay nhưng đột nhiên
giọng Dũng phía sau vang lên.
“Sao? Mày còn muốn chần chừ tới khi nào? Tao không có nhiều
hứng thú, cái nhan sắc này mà hầu không giỏi cũng bị thằng Chiến đá đít thôi,
tao thấy hơi tiếc.”
Thanh quay lưng nên mới không thấy được ánh mắt của Dũng sọc
lên vài tia mưu tính. Bất quá, những lời nói trên thực sự chạm vào sâu thẳm của
Thanh, lỡ như Chiến thật sự vứt bỏ cậu thì... đọc lại tin nhắn lần nữa, bên cạnh
Nghiêm lúc này đã có Kiệt và Trọng thì bận rồi... nếu vậy, phải chăng cậu...
cũng có thể bận một chút.
“Sẽ mau kết thúc thôi.. phải không?”
Thanh tự nhủ trong lòng và quay người lại, từng chút một bò
về phía dục vọng.
...
Bên ngoài trời đổ mưa lớn, bão giông đùng đùng.
“Đại ca, sao nãy không cho em đập thằng lồn đó thêm tí nữa,
má, nhìn cái mặt cân cân ghét vãi.”
Thằng đàn em đứng sau Khương lên tiếng vừa đưa lên nắm đấm
thể hiện.
“Hừ, hai đứa tụi mày nãy làm được cái đéo gì nó? Tướng thì gấp
đôi mà bị nó đạp xụi mẹ hết. Địt, phế vật còn bày đặt.”
Vừa chửi Khương vừa nhớ lại cảnh tượng khi nãy, dưới màn mưa
có một kẻ dù bị đánh tới sưng mặt mày vẫn cố gắng chịu đựng ba cú đấm từ hắn để
khép lại mọi chuyện. Ánh mắt kẻ đó nhìn hắn quá sắc lạnh, quá vững vàng như thể
đang thủ hộ một cái gì đó rất quan trọng.
...
Sau một hồi sơ cứu và chụp hình thì kết quả cho ra khiến Kiệt
thở phào một hơi nhẹ nhõm, lúc nãy tập banh xong nhìn thấy tụi thằng Khương quần
áo xốc xếch đi ra từ hướng sau trường, Kiệt đột nhiên dấy lên một cỗ bất an liền
vội vàng chạy ra xem xét và quả nhiên thấy Nghiêm nằm co quắp dưới gốc cây, trước
mắt không muốn lớn chuyện nên nó mới cõng Nghiêm ra ngoài rồi bắt xe tới bệnh
viện, trên đường có mở điện thoại nhắn tin cho vài người thân của Nghiêm trong
điện thoại để nhờ hỗ trợ.
“Sao chưa ai chưa tới nữa ta.”
Kiệt đi lại trong phòng nhìn Nghiêm nằm trên giường vẫn chưa
tỉnh lại, bác sĩ nói không sao, chút nữa sẽ ổn, do không còn phòng nên Kiệt chọn
hẳn phòng dịch vụ để hắn nghỉ ngơi cho yên tĩnh.
Cộc cộc cộc.
Tiếng cửa phòng vang lên, nghĩ là Thanh tới vì theo như Kiệt
quan sát thì mối quan hệ giữa hai người không tầm thường, nó cũng là gửi tin nhắn
cho Thanh đàu tiên, lật đật ra mở cửa nhưng bất ngờ lại là một thân ảnh cao lớn,
bệ vệ.
“Thằng Nghiêm sao rồi.”
“Chú là...”
“Tôi là Chiến, dượng của thằng Nghiêm.”
“À... chào dượng, anh Nghiêm không sao, chút nữa sẽ tỉnh.”
“Ừ, người cậu ướt rồi, về trước đi, ở đây tôi lo được, cảm
ơn cậu, có gì sau đó tôi sẽ nói với thằng Nghiêm.”
Kiệt nhìn Nghiêm rồi quay qua Chiến, thấy bản thân cũng
không tiện ở lại nữa liền gật đầu.
“Dạ, vậy con về trước, con với anh Nghiêm chung clb nên
không có gì ạ.”
“Ừ, cảm ơn.”
Tầm chừng hơn nửa tiếng trôi qua, Nghiêm nheo nheo mắt rồi tỉnh
lại, thật ra không bị gì nặng, chỉ là lúc nãy thằng đàn em của Khương tung một
cú vào sau gáy nên mới khiến hắn ngất tạm thời, tỉnh lại đã thấy ổn thỏa, chỉ
hơi đau nhức mà thôi.
Cảm nhận ánh nhìn từ bên cạnh, cứ tưởng thằng Kiệt vì lúc
nãy dù mê man Nghiêm vẫn thoang thoảng nghe được mùi vị đặc trưng của nó, nào
ngờ quay qua liền tiếp ngay ánh mắt chăm chú từ Chiến, gã đang khoanh tay, chân
dang rộng trông rất tùy tiện.
“Tỉnh rồi? Có cần gọi bác sĩ không?”
“Khỏi, không sao.”
Không khí nhất thời trở nên ngượng ngùng, Chiến cười nửa miệng
khi thấy ánh của Nghiêm nhìn gã vừa nãy, ban đầu bình thường, lập tức chuyển
sang sắc lạnh, căm ghét.
Cứ thế cả hai im lặng cho tới khi Nghiêm không nhịn được nữa
mà lên tiếng.
“Tha cho Thanh được không, tôi biết ông không thiếu người
bên ngoài.”
“Vậy mày cũng phải biết thằng Thanh chủ động chứ không phải
tao.”
“Như nhau thôi!”
“Khác, không có tao cũng sẽ có người khác.”
Nghe tới đây Nghiêm nhất thời im lặng, lời muốn nói nghẹn ứ ở
cổ không cách nào thoát ra được vì chính hắn cũng cảm thấy khiên cưỡng.
Chiến cũng nhìn ra được bối rối trong lòng Nghiêm, gã cũng từng
một thời niên thiếu, nào có không hiểu sự quyết liệt của tuổi trẻ.
“Thôi được, nếu mày chịu quỳ xuống cầu xin, nói không chừng
tao sẽ suy nghĩ lại.”
Vừa dứt câu Nghiêm đã quay sang, ánh mắt chứa đầy kiên định
phóng thẳng về phía Chiến như muốn khảo vấn tính chân thực của câu nói vừa rồi,
vài giây trôi qua, Nghiêm liền lục tục đứng dậy. Hành động dứt khoác này khiến
Chiến không khỏi nhớ lại cánh cửa im lìm bên phòng Dũng lúc nãy sau khi gã nhận
được tin nhắn nhờ vả từ vợ.
“Nằm yên đi, đùa thôi, tao không thích bắt nạt mấy thằng bệnh
tật.”
Bị gót giày cứng rắn đè mạnh xuống ngực khiến Nghiêm vô lực
phản kháng mà nằm lại giường, lúc này hắn mới để ý cách ăn mặc của Chiến hôm
nay quá phong trần và cuốn hút, bảo sao Thanh không điên dại như thế, kể cả đôi
combat boots mà gã đi trên chân trông cũng đầy lực lượng. Chỉ liến nhìn vài cái
Nghiêm liền khó quên được phần đế được thiết kế với vô số đường gân, thân giày
to rộng ôm sát lấy con chân chắc khỏe của Chiến, thêm vào đống dây buột trông
bưng bít, hầm bí đến khó tả.
Những hình ảnh đó khơi gợi lại mùi vị từ những đôi vớ của
Chiến mà Nghiêm từng ngửi qua, có cotton, có sheer, có tự nguyện, có ép buộc
nhưng chung quy mỗi lần như thế đều khiến hắn nứng đến không tưởng và ngay lúc
này cũng vậy, cặc hắn đã cứng, độn lên chiếc quần bệnh nhân mỏng manh một khúc,
có lẽ do thằng Kiệt lúc nãy thay hộ nhưng không có quần lót nên tạm bợ như vậy.
Cặc Nghiêm cũng 18cm nên khi cửng lên thì chẳng có cách nào
dấu được ánh mắt chăm chú của Chiến, gã cười đểu rồi chầm chậm lột ra từng con
giày, rất nhanh, một đôi tất cotton đen, khá dày hiện ra trong tầm mắt Nghiêm,
một chân gã đặt trên tủ bên cạnh đầu giường, còn lại đặt ngay lên giường bệnh.
“Thèm thì hửi đi, bên nào cũng thúi, đảm bảo thúi hơn mấy
đôi trước đây mày ngửi.”
Song, đợi mãi Nghiêm vẫn không hề hành động mà chỉ nhìn thẳng
vào đôi vớ của Chiến với ánh mắt nghiêm nghị, mặc cho khúc cặc dưới lớp quần mỏng
liên tục giật giật lên xuống trông cực kì khổ sở, Chiến dĩ nhiên biết mùi vị
đôi vớ của gã thúi cỡ nào và với khoảng cánh này thì Nghiêm chắc chắn nghe được,
gã cũng nhận thấy sự thèm khát của hắn nhưng rõ ràng, chắn ở phía trước tất thảy,
đàn áp lên cả dục vọng còn có thứ gì đó khủng khiếp hơn.
“Hừ... mấy thằng ngu hay cứng đầu.”
Nói rồi Chiến thẳng thừng đạp một con vớ lên mặt Nghiêm,
chân còn lại chà mạnh liên tục hạ bộ của hắn, nhanh chóng mùi vị nồng thúi xộc
vào mũi khiến Nghiêm run rẩy cả người, còn thêm cả âm ẩm, ươn ướt vô cùng kích
thích, bên dưới còn bị chà liên tục, cảm giác nhục nhã kinh tởm xộc thẳng vào não,
kéo theo hưng phấn lan tỏa khắp cơ thể, càng như thế Nghiêm càng hít mạnh, hít
sâu, lồng ngực phập phồng gấp gáp khiến cho chẳng mấy chốc phần quần nơi hạ bộ
đẫm ướt rồi từ từ lan rộng ra xung quanh, thư thái và mệt mỏi xen lẫn đưa hắn
vào giấc ngủ.
Nhận xét
Đăng nhận xét