Chương 8: Cứu rỗi
Sau khi rời khỏi nhà kho, Nghiêm được thằng Kiệt dìu tới
phòng thay đồ của clb bóng đá, vì chỉ là xây cho có chỗ để thay nên không quá rộng
và thời điểm này cũng vào giữa trưa nên chẳng còn ai cả.
“Anh ngồi nghỉ tí đi, em đi mua nước.”
Nghiêm gật đầu tỏ vẻ không sao nhưng khi bóng lưng thằng Kiệt
khuất khỏi cánh cửa hắn liền không kiềm được mà móc cặc ra sục lia lịa, trong đầu
toàn là những hình ảnh ban nãy thằng Khương vừa đụ Thanh vừa giẫm chân lên mặt
hắn, mùi vớ của gã khỏi phải nói vô cùng hôi thúi, tuy kém cạnh so với Chiến về
độ nồng, tính xâm lược nhưng lại chiều hơn ở khoảng vận động, đúng chuẩn mùi của
tuổi trẻ, trộn lẫn giữa nắng và mồ hôi.
Song, dù cơn nứng gần như bao phủ lí trí nhưng chỉ thủ dâm
đơn thuần lại không đủ để Nghiêm bắn tinh, tay hắn cứ liên hồi sục vuốt trong
vô thức với ý niệm muốn phóng thích thứ dục vọng hèn mọn trong đầu ra ngoài.
Thời gian chầm chậm trôi qua, mọi thứ vẫn dừng lại ở ngưỡng
sẵng sàng nhưng vẫn thiếu một thứ mấu chốt, tựa như tư tưởng đã đủ, chỉ thiếu
phần kích thích thực chất liền sẽ đạt tới cao trào.
Cạch!
Tiếng cửa vang lên, Nghiêm đang trong cơn điên dại không
cách nào phản ứng kịp, thằng Kiệt bước vào và thấy ngay cảnh đàn anh đang thủ
dâm với con cặc cứng ngắc, con trai với nhau thì đó là bình thường nhưng rõ
ràng Nghiêm vừa trải qua chuyện ngoài ý muốn, thậm chí tổn hại lòng tự tôn, vậy
mà hắn lại có thể phấn khích tới nỗi phải sục cặc trong phòng thay đồ mà không
thèm chốt cửa.
Thằng Kiệt hơi nhíu mày suy nghĩ, phải chăng đàn anh là ưa
thích tình huống vừa nãy vì khi nó dìu Nghiêm đã vô tình chạm hạ bộ hắn, lúc đó
nó cứ tưởng trúng thứ gì khác, không ngờ thực sự là hạ bộ đang cương cứng.
Nghiêm không nói gì mà chỉ chỉnh lí lại trang phục, thằng Kiệt
thấy thế cũng giữ yên lặng, đi tới gần đưa tới cho hắn chai nước đã mở sẵn,
không biết do trước giờ chỉ chăm chăm vào Thanh hoặc đang bị cơn nứng kiểm soát
nên Nghiêm nhận ra thằng Kiệt rất đẹp trai, nam tính, cơ thể của nó săn chắc với
nước da màu đồng và từng khối thịt nổi cộm dưới bộ đồ đá banh mỏng manh, thậm
chí mùi vị cơ thể của nó toát ra cũng mang theo sự mạnh mẽ, lôi cuốn phi thường,
bên dưới lúc này nó đang đạp một con vớ màu xanh dương dài tới gối, giữa còn có
ống đồng, thật không uổng là cầu thủ.
“Anh sao vậy? Khỏe chưa?”
“Chưa ổn lắm, giúp anh cái được không?”
Thằng Kiệt không chần chừ mà gật đầu, nó từ nhỏ đã đi theo
lý tưởng làm cầu thủ nên những mối quan hệ bên ngoài khá ít, tình huống giao tiếp
trong xã hội cũng hạn chế gặp nên nhiều khi không rõ ràng những ý nghĩ đằng
sau.
“Ngồi xuống đi!”
Nghe thế, thằng Kiệt ngồi xuống, chỉ thấy Nghiêm đột ngột đứng
dậy, cởi ra khóa quần tây, thẳng thừng lột cả hai lớp vải xuống, khúc cặc 18cm
to dài vẫn dũng mãnh cương cứng, thậm chí còn tươm lại ít dâm dịch sau đợt sục
vừa rồi, thằng Kiệt nhìn một màn này hơi bối rối, hai tay bấu mạnh vào hàng ghế
dài, cả người cứng đơ không biết làm gì cho phải.
Song, Nghiêm cũng không để nó khó xử lâu, sau khi móc cặc ra
liền chủ động quỳ xuống ngay phía trước, nâng một con chân thằng Kiệt đặt lên
đùi, nhìn gần chiếc giày đinh màu trắng dính đầy dơ bẩn khiến hắn không khỏi
dâng lên một cỗ thèm khát, bất quá vẫn đè xuống được nhưng một tay còn lại phải
tự sục lấy cặc để giải tỏa phần nào.
Tay kia nhanh chóng tháo gỡ từng sợi dây giày cho tới khi
hoàn tất, lúc này gương mặt Nghiêm đã kê tới gần sát, hơi dùng lực vào gót giày
kéo ra nhưng vừa mới hé mở một chút thì mùi vị bên trong đã xộc ra mạnh mẽ, cực
kỳ thúi, gần như áp đảo tất cả những đôi vớ mà hắn đã từng ngửi qua, hẳn phải
mang nhiều lần hoặc vận động với cường độ rất lớn.
Thằng Kiệt thấy Nghiêm vừa cởi ra gót giày đã đóng lại ngay
lập tức, nó cũng tự biết giày vớ của nó mùi vị kinh khủng cỡ nào nhưng con trai
vốn lười biếng, lại sinh hoạt tập thể ở kí túc hoặc đội tuyển nên thời gian dư
ra để làm mấy việc này không nhiều, trong đó ai nấy đều như nó cả.
“Anh.. anh Nghiêm... mùi khó chịu chịu lắm hả?”
“Không sao.”
Nghiêm sau khi gục mặt vài giây liền đứng dậy, quay người đi
vào toilet, song, thằng Kiệt cứ đinh ninh do mùi của nó làm Nghiêm mất hứng cho
tới khi thấy cánh tay của Nghiêm khi buông thõng lại chảy xuống một đoàn tinh dịch
đặc sệt, hình ảnh đó đánh thật mạnh vào tâm lí Kiệt khiến cặc nó vốn đã nứng từ
khi Nghiêm quỳ xuống, cẩn thận nâng giày nó lên, lúc này lại cương thêm một vòng.
...
Thời gian chầm chậm trôi qua, thoáng chốc đã tới cuối năm
hai, Nghiêm theo thằng Kiệt với Trọng tập gym rồi ăn uống nay body đã bắt đầu đầy
đặn trở lại, dù chưa vạm vỡ nhưng đã có da thịt hơn trước, mặc đồ thể thao hoặc
quần tây bắt đầu mơ hồ thấy được cơ vai, ngực và mông trông khá hấp dẫn, cũng
nhờ tăng cân mà gương mặt có thêm sinh khí, ánh mắt hữu thần lộ ra nét đẹp trai
vốn dĩ nhưng bị phong ấn mấy năm nay.
Thanh dạo này cũng khá yên ổn, hoặc theo cách nhìn của Nghiêm
là vậy vì thấy chủ yếu cậu chỉ loanh hoanh bên cạnh hắn và nhóm bạn, có Trọng,
rồi thằng Kiệt cùng với vài người bạn thân trong lớp, không thường đi ra ngoài,
tụ tập cũng là ăn uống với nhóm hoặc tổ chức nhậu tại nhà. Nghiêm thấy thế liền
dịu trở lại, mối quan hệ với thằng Kiệt vẫn bình thường, nó và hắn không hề nhắc
lại chuyện lần đó, cũng không thắc mắc, không tò mò hỏi gì tới.
Sau khi thi cử, clb bóng đá có tổ chức đá giao hữu với trường
lân cận, nhóm của Nghiêm có cả thằng Trọng lẫn Kiệt tham gia, riêng Nghiêm cũng
được kéo vào nhưng hắn từ chối, mới chơi lại không lâu hắn mới không đủ tự tin,
cuối cùng do trong đội có thằng Kiệt và vài đứa bạn của nó nên giành chiến thắng
áp đảo, bốn người gồm Nghiêm, Thanh, Trọng, Kiệt quyết định sẽ như thường lệ đi
tới nhà Nghiêm để ăn mừng.
...
Do đã nhiều lần tới chơi nên ai nấy đều rất quen thuộc, mỗi
người một tay, đặt đồ ăn bên ngoài nên chẳng mấy chốc đã có nguyên bàn tiệc thịnh
soạn ngay trước mặt, vừa gắp vừa uống, chuyện trò rôm rả.
“Ủa, tụi thằng Khương dạo này đâu có làm phiền mày nữa hả
Nghiêm?”
Trọng hỏi, ánh mắt của hắn vô thức lướt qua Thanh ngồi bên cạnh,
mấy tháng vừa rồi cả hai lén lút không ít lần nên hiện tại hắn đã chẳng ngại ngần
gì nữa khi đối diện với Nghiêm, thậm chí còn cảm giác có chút thành tựu khi cắm
cho thằng bạn thân mà hắn luôn ngưỡng mộ một cái sừng dài, thật sự, từ thời cấp
hai hắn đã thua thiệt Nghiêm về nhiều mặt, ngoại trừ body, từ học vấn cho tới
thể thao đều kém rõ, may mắn Nghiêm đột nhiên tập trung vào tình yêu, bỏ bê thể
thao nên hắn mới đủ khoảng trống để tỏa sáng.
Song, một khi đã đố kị thì bất kì điều gì có thể đều khiến
Trọng cảm thấy khao khát, hơn nữa hắn vốn cũng có tình cảm với Thanh ngay từ đầu
nên sau khi ăn được lén lút hắn lại muốn nhiều hơn nữa.
Không ít lần Thanh cũng đề cập tới việc lần đó khi tụi thằng
Khương chèn ép, cậu đã thấy Nghiêm nổi nứng, chứng tỏ Nghiêm ưa thích bị cắm sừng,
Trọng cũng biết qua về thể loại này và nếu được, hắn chính là muốn làm kẻ thống
trị trong cuộc chơi ba người đó, thử nghĩ cảm giác thằng bạn thân vốn luôn áp đảo
mình nhiều mặt lại quỳ gối quy phục thì còn gì hưng phấn bằng.
Vậy nên Trọng mới khéo léo nhắc lại sự kiện lần đó, thằng Kiệt
kế bên nghe được hơi nhíu mày nhìn qua Nghiêm, thấy hắn chẳng biểu hiện gì khó
chịu mà trả lời.
“Không có, chắc êm xuôi, hết dám quậy rồi, mà thằng đó cũng
chuẩn bị tốt nghiệp, thời gian đâu nữa.”
“À..”
Trọng không đạt được sơ hở gì trong câu nói và sắc thái của
Nghiêm nên cũng thôi truy cứu, riêng Thanh lại bất ngờ không hưởng ứng mà rơi
vào trầm tư vì cậu thật sự có gặp lại Khương một lần ở tháng trước, cách sự kiện
xấu hổ kia khá xa.
Dáng vẻ của Khương lúc đó vẫn nguyên vẹn nét khinh bỉ nhưng
hình như chẳng còn hứng thú gì với Thanh nữa, thậm chí cậu còn không nhịn được
gạ gẫm vài câu nhưng chẳng đạt được tín hiệu gì, thấy hơi khó hiểu.
Buổi tiệc cứ thế tiếp diễn cho tới khi bốn người đều sỉn quắc
cần câu, do đã nhập hai phòng thành một nên cả đám cứ thế dìu nhau vào trong nằm
nghỉ, Nghiêm và Thanh nằm trên giường, Trọng và Kiệt trải dưới đất ngủ đỡ, trời
cũng đã tối nên chẳng đứa nào muốn về, bên ngoài còn đang mưa lớn, đánh một giấc
tới sáng lý tưởng hơn nhiều.
Đã đi tiểu kha khá lần trước khi vào giấc nhưng hẳn đã uống
hơi nhiều nên giữa đêm Nghiêm tỉnh lại lần nữa, đi tiểu ra mới tỉnh táo và thấy
ngoài thằng Kiệt vẫn còn say giấc thì hai người còn lại biến mất, rất nhanh, một
cỗ bất an pha lẫn giận dữ ngùn ngụt bốc lên, cũng không phải Nghiêm nóng tính, đa
nghi mà do Thanh quá nhiều lần vượt rào và mỗi lần đều khiến hắn phải chịu đựng
nhục nhã, thậm chí còn có chiều hướng tăng dần, nào là dượng rồi tới kẻ thù, chẳng
lẽ...
Không bật đèn, chầm chậm bước ra ngoài với khe cửa không
đóng sát, hẳn là sợ gây ra động tĩnh đánh thức Nghiêm hay chăng, men theo bóng
tối lần mò tới phòng khách và gần như mọi thứ hắn nghĩ tới đều thành một thước
phim diễn ra ngay ở thực tế.
Trên sofa rõ ràng là hai con người thân thuộc với Nghiêm nhất
cho tới hiện tại nhưng lại cấu kết với nhau cắm sừng hắn, ai nấy đều đã trần
truồng, cơ thể to lớn của Trọng gần như che chắn mất thân người Thanh và những
cú hẩy mông liên tục đang khiến cậu gần như kiệt quệ trong cơn sướng đỉnh điểm.
“Sướng không? Thằng Nghiêm có đụ em sướng như anh không
nào?”
“Sướng.. sướng lắm.. Nghiêm... haaa haa.. Nghiêm đụ không sướng
bằng anh Trọng.... haa.a. hơ hơ hơ...”
Hai người không đám gào thét lớn nhưng cũng thì thào đủ nghe
những thanh âm đầy tục tĩu.
“Hừmm... nghĩ xem, nếu thằng Nghiêm bây giờ mà thấy cảnh này
sẽ như thế nào nhỉ? Nó có tức giận không hay là sẽ quỳ xuồng rồi bò lại liếm hửi
chân anh rồi nứng như một con chó, thậm chí là cặc nó sẽ nứng chảy nước giống lần
trước hửi vớ thằng Khương, em muốn thấy cảnh tượng nào? HẢ.”
Vừa hỏi Trọng vừa dùng sức nắc những cú thật mạnh vào sâu
trong cơ thể Thanh để nhắc nhở cậu rằng đang hưởng thụ sung sướng dưới háng của
người nào.
“Em.. em muốn anh Nghiêm sẽ như một con chó liếm hửi chân
anh Trọng.”
“Ha ha ha, muốn nó làm chó thì gọi anh cái đéo gì? Gọi là
súc vật, nào, nói anh nghe.”
“Dạ... là súc vật, súc vật Nghiêm.”
Nghe tới đây, cơ thể Nghiêm run lên bần bật, cảm giác nhục
nhã xông tới đỉnh đầu khiến cho những thứ mà hắn đang cố gắng hướng tới có chiều
hướng lung lay, song, thằng Trọng vẫn chưa dừng lại mà tiếp tục.
“Ha ha ha, tắc tắc tắc, súc vật Nghiêm bò lại liếm chân thúi
của bố nào, nhìn bố đụ lồn Thanh chắc mày nhục nhã mà nứng cặc lắm nhỉ, địt mẹ
phải thế.”
Trọng đánh lưỡi như kêu chó rồi tận hưởng những giả tưởng
trong đầu nhưng không nghĩ tới Nghiêm đứng phía sau đang từ từ khụy người xuống
khi thấy lòng bàn chân to lớn của Trọng dưới ánh đèn vàng lộ ra đầy hấp dẫn,
Nghiêm ngay lúc này thực sự muốn biết nó có hôi thúi đúng như lời thằng bạn
thân nói hay không, riêng vế sau đã ứng nghiệm hoàn toàn.
Lí trí và những gì đang cố xây dựng ầm ầm sụp đổ, ngay lúc đầu
gối gần chạm đất chợt có cánh tay từ đằng sau chụp lấy nâng Nghiêm dậy, nhìn lại
liền thấy thằng Kiệt ra hiệu im lặng, mày hơi nhíu lại nhìn hắn đầy lo lắng, chỉ
bấy nhiêu thôi liền khiến Nghiêm tuyệt đối thức tỉnh, thứ mà hắn luôn chăm chú
thủ hộ may mắn vẫn chưa bị phá vỡ.
Lôi Nghiêm vào phòng, thằng Kiệt cẩn thận đẩy hắn ngồi xuống
giường, từ trên nhìn xuống vẻ mặt vẫn còn thất thần của hắn.
“Muốn em đánh thằng chó đó một trận không, em khỏe hơn nó.”
“Khỏi, kệ đi, anh tự giải quyết được.”
Nghiêm lắc đầu kiên quyết, thấy vậy thằng Kiệt cũng không
nói gì nữa mà nhìn xuống háng Nghiêm, nơi đó khúc cặc của hắn đang độn chiếc quần
ngủ mỏng manh lên một khúc rõ rệt. Nghiêm cũng bắt được ánh mắt của nó nhưng không
hề trốn tránh, dục vọng đang cháy bỏng trong lòng là thật và hắn cũng muốn có thứ
gì đó để phóng thích càng sớm càng tốt.
“Vớ giày em bỏ ngoài rồi, cái này chắc cũng được nhỉ?”
Dứt câu thằng Kiệt cởi chiếc quần ngoài xuống, lộ ra bên trong
là chiếc sịp tam giác đang bị con quái vật của nó nong ra trông thật khủng bố, nằm
vắt ngang nhưng dài đến tận bên hong, cực kỳ to lớn, so với Chiến còn dữ dằn hơn
một vòng. Không đợi Nghiêm phản ứng tay nó đã đặt lên đầu hắn kéo về hướng hạ bộ
cho tới khi chóp mũi chạm vào đúng ngay thân cặc, dù cách một lớp vải mỏng Nghiêm
vẫn cảm nhận được sức nóng, độ cứng và mùi vị nguyên bản của một thằng đàn ông từ
Kiệt, nam tính, mãnh liệt, đầy sự xâm chiếm, chẳng hề thua kém gì mùi vớ mà lần
đó hắn ngửi qua.
Tay Nghiêm bên dưới sớm đã móc ra khúc cặc sục vuốt, cứ thế,
hô hấp của hắn ngày càng dồn dập cho tới khi toàn bộ tinh hoa được phóng thích.
...
Tương tác giúp tui đi mn ~~
Nhận xét
Đăng nhận xét