Chương 10: Phá thế
“Ủa, anh Nghiêm đâu?”
Chủ nhật, mới sáng tầm 9h Kiệt nhận tin nhắn của Thanh nói tới
nhà tụ tập, ăn mừng Nghiêm vừa mới xin được việc làm, mặc dù chỉ mới năm ba
nhưng thành tích của Nghiêm rất xuất sắc, liên tục nhận được bằng khen nên CV cực
kỳ đẹp, lại hay dự hội thảo của các công ty lớn nhỏ, mối quan hệ từ đó rộng mở nên
hắn sớm đã tính đến chuyện đi làm lấy kinh nghiệm.
“Nghiêm có việc chạy ra ngoài rồi, giờ phụ anh bày tiệc,
chút nữa Nghiêm về sẽ có bất ngờ.”
“Còn anh Trọng, chưa qua hả?”
“À, Trọng qua tới giờ, nghe đâu tranh thủ đi gym gì đó, chút
xong tắm rửa rồi chạy qua ngay.”
Nghe lời giải thích, Kiệt gật gù tỏ vẻ đã hiểu, cũng tới
chơi vài lần nên nó khá quen thuộc, xuống dưới bếp phụ dọn đồ ăn lên, tầm chừng
mười phút đã bày biện trông rất thịnh soạn.
“Ê Kiệt, em uống thử cái này coi vừa miệng không, anh mới học
làm thử.”
Thanh bưng ra bình nước màu xanh, hơi sệt nhẹ giống bơ rồi
rót ra một ly đưa tới cho Kiệt uống thử, mùi vị quả nhiên là bơ nhưng hơi kì lạ.
“Hình như thiếu đường, anh cho thêm chút đường đi, anh
Nghiêm không thích nhạt quá đâu.”
Nghe tới đây Thanh thấy hơi xấu hổ, người yêu ngần ấy năm trời
mà cậu lại không rành rẽ sở thích so với một đàn em mới quen.
“Ok, vậy uống hết ly đó đi rồi chút anh mang ra cho em thử
tiếp.”
Thấy Thanh bước lại vào bếp Kiệt liền nốc sạch sẽ phần còn lại,
nó không quen tính bỏ phí, dù vị hơi kì nhưng chung quy vẫn chấp nhận được.
Lấy ra điện thoại định nhắn hỏi Nghiêm đang ở đâu thì đột
nhiên trong lòng dâng lên một cỗ khó chịu, xuất phát từ giữa lồng ngực rồi lan
sức nóng ra khắp nơi, tim đập thình thịch như trống đánh, chẳng mấy chốc khúc cặc
dưới háng cương lên cứng ngắc, phải nói là cứng theo cách vô cùng ép buộc và không
thể nào xìu xuống, đầu óc cũng theo đó tê cứng, tầm nhìn bị hạn chế bởi những ảo
giác liên tục hiện ra.
Kiệt lắc đầu cho tỉnh táo nhưng thứ đang bùng phát trong cơ
thể n không phải tầm thường, chẳng mấy chốc trên người nó đã không còn mảnh vải
nào, khúc cặc to lớn thẳng tắp từ giữa háng chỉa ra, ít nhất phải đạt tới 24,
25cm, trông cực kỳ khủng bố, tay thằng Kiệt gồng lên nổi đầy dây điện, gấp gáp
chụp lấy thân cặc sục vuốt lia lịa cho tới khi một thứ gì đó ấm nóng thay nó ngậm
vào.
Thực sự Kiệt chẳng còn thấy rõ là ai và cũng chẳng quan tâm
ai đang làm cho nó vì đầu óc sớm đã tê cứng, mọi động tác đều do dược lực điều
khiển triệt để.
Trong khi đó, Thanh vừa há miệng ngậm vào con cặc mơ ước đã
lâu liền vô cùng sung sướng, định nhấm nháp từ từ nhưng thằng Kiệt sau khi dính
thuốc thì bản năng bộc lộ gấp bội, nó túm lấy đầu Thanh rồi cứ thế nắc mạnh
liên tục, sâu vào tận cuốn họng của cậu, dù nôn khan, thậm chí ói ra mấy lần vẫn
không cách nào tránh thoát được hai cánh tay như gông xiềng mà thằng Kiệt đè
lên đầu cậu.
Cứ thế, sau khi Thanh tái mặt thằng Kiệt mới đẩy người cậu
xuống như thói quen, hết lỗ trên liền tìm tới lỗ dưới, nó thô bạo nhét cặc vào
lỗ đụ đã được Thanh chuẩn bị sẵn sàng, song, dù đã bôi gel khá kĩ nhưng con
quái vật quá to lớn và những cú thúc không hề có chút tình cảm hay nương tay
nên cảm xúc trả về vô cùng thống khổ, Thanh liên tục kêu lớn như muốn đánh thức
thằng Kiệt, hy vọng nó dừng lại nhưng vô dụng, phần hong chẳng khác nào chiếc
máy hoạt động hết công sức tọng cặc vào sâu cơ thể, thậm chí điểm G bị đỉnh tới
mức muốn thụt vào bên trong.
Dù đã làm bot rất nhiều năm Thanh vẫn không thể chịu nổi sức
công phá này, nó hoàn toàn là sự ép buộc vô thức, có chăng chút sảng khoái
chính là nằm ở nô tính của cậu thỏa mãn khi được nằm dưới thân của thằng Kiệt.
Thời gian chầm chậm trôi qua, vì để đảm bảo Kiệt sẽ không thể
rời khỏi nhà nên Thanh đã chọn loại thuốc có dược lực cực mạnh nhưng không kéo
dài, chừng hơn 20 phút dưới sự đâm thọt thì cặc nó đã giật mạnh liên hồi, phải
nói đây là cú giật bắn mạnh nhất mà Thanh từng chịu đựng, dĩ nhiên lượng tinh
hoa theo đó vô cùng dồi dào.
Tới đây, Kiệt rùng mình thở hồng hộc, lấy lại chút lí trí nó
liền siết chặt nắm đấm, không cần nhìn cũng biết người dưới thân nó hoàn toàn
khác hẳn trong ảo giác, như nhớ lại điều gì nó lật đật nhìn lên góc trần nhà,
nơi đó có một chiếc camera, tự nhiên nó có linh cảm tất cả những gì diễn ra nãy
giờ đều đã bị Nghiêm nhìn thấy.
...
Hơn tháng trôi qua, Kiệt không thấy bóng dáng Nghiêm xuất hiện
ở sân bóng nữa, nó chắc nịch mọi chuyện xảy ra hôm nọ đều đã bị Nghiêm biết được,
trong lòng không khỏi dấy lên cảm giác tội lỗi và thống khổ tột cùng.
Mối quan hệ bốn người dần dà lạnh nhạt, Nghiêm cũng tập
trung vào công việc nên chẳng còn nhiều thời gian để tụ tập, trò chuyện gì nữa,
kể cả chỗ tập gym hắn cũng dời qua phòng mới ở gần công ty, tất cả tựa phù
dung, nở đó rồi tàn đó nhưng tuyệt nhiên không dám nói với nhau câu nào cả, sợ
rằng lời thốt khỏi miệng liền sẽ thành hằng số, thà như bây giờ vẫn còn nợ nhau
ba mặt một lời.
...
Không biết hôm nay có việc gì mà Nghiêm ra ngoài từ sớm,
Thanh tỉnh dậy chỉ thấy trên bàn đã bày sẵn đồ ăn, mãi tới tối gần 8h mới thấy
hắn về, đằng sau còn có thêm một gã đàn ông khác.
“Mời anh Phương vô trong, có bạn em nữa.”
“Ừ, cảm ơn nha, nay bên khu nhà anh bị ngập quá, người ta còn
thông báo ngắt điện tạm thời, qua nhà chú em tránh tạm.”
“Dạ không sao anh, sẵn có mua đồ nhậu nè, xíu anh em mình
lai rai.”
Nghe được đối thoại cơ bản giữa hai người Thanh đoán là đồng
nghiệp, tối nay có thể sẽ ở lại tá túc, song, ánh mắt cậu rất nhanh bị bọn họ
làm cho không dời đi được khi cả hai đều mặc suit khá trịnh trọng, cậu biết
Nghiêm vừa mới mua suit cách đây không lâu nhưng bây giờ mới thấy hắn chính thức
khoác lên người, song, có vẻ đây mới thực sự là bộ dáng mà hắn nên thuộc về,
vóc người cao ráo, rắn rỏi, hiện tại đã khá vạm vỡ nhờ chăm chỉ luyện tập, ngực
nở, vai rộng, mông căng, có thể không so được với Trọng nhưng Thanh khẳng định
khi hiện suit Trọng sẽ thua xa khí chất của Nghiêm ngay lúc này.
Người đàn ông đi cùng cũng không kém cạnh, từ trên xuống
khoác một bộ suit xám, vóc người không quá chuẩn chỉnh nhưng rất to con, nhìn
hơi có bụng, không so được với Chiến nhưng rõ ràng cũng toát lên vẻ thành đạt,
trưởng thành.
Thời khắc mà Thanh mong đợi mau chóng xuất hiện khi cả hai bắt
đầu cởi ra giày tây, tức thì hai đôi sheer mỏng manh xuyên thấu da thịt hiện ra
vượt quá mong đợi của cậu khiến cho hạ bộ dưới háng nhanh chóng nứng lên,
Phương đi màu đen trơn trong khi Nghiêm lại có thêm tí sọc trông càng hấp dẫn,
chân của bọn họ to lớn giẫm lên sàn nhà khiến Thanh chết trân, tầm mắt dán chặt
theo từng bước di chuyển.
“Ủa, này là Thanh đúng không?”
Phương hỏi rồi đưa tay ra bắt tay cậu, thái độ rất lịch thiệp
và đàng hoàng khiến Thanh càng đánh giá cao người đàn ông này, nhìn kĩ gương mặt
gã hơi bầu bĩnh nhưng ánh mắt rất sáng, giọng nói cũng trầm ổn, đàn ông, bấy
nhiêu thôi liền đủ để Thanh lung lạc.
Có điều, sau vụ với thằng Kiệt vừa rồi Thanh đã bắt đầu hiểu
ra không phải cứ nhìn bề ngoài ngon lành thì sẽ cho cậu nếm trải ngon ngọt, nhất
là khi cưỡng ép, thực sự lúc nằm dưới háng cầu thủ cậu vô cùng thõa mãn bởi sức
lực và khí phách của Kiệt nhưng rõ ràng nó không dành tình cảm cho cậu nên gần
như không quá thăng hoa.
Ngược lại, Nghiêm cứ từ từ từng bước khiến Thanh phải quay đầu
trở lại, mỗi ngày đều phát triển bản thân, khỏi cần phải nghĩ đâu xa, tại thời
điểm này, hắn đã bước một chân trên con đường thành đạt, khí chất cũng bắt đầu
nở rộ, vô cùng hấp dẫn, vì thế, cậu đôi khi sẽ nảy sinh hứng thú với những điều
mới lạ nhưng đã tự nghiêm khắc chấn chỉnh bản thân ai mới là quan trọng nhất.
Sau khi trò chuyện ăn uống xong xuôi thì Nghiêm và Phương tiếp
tục vừa nhâm nhi ít bia vừa trao đổi công việc thêm chút, dường như mới nhận dự
án gì đó Thanh nghe cũng không hiểu, chỉ biết nhìn bọn họ trong trạng thái làm
việc, quần áo chưa thay, sheer vẫn còn nguyên trên chân nên khi chuyển động nhìn
rất đẹp mắt, đàn ông khi nghiêm túc với thứ gì đó luôn tỏa sức hút mãnh liệt.
Chẳng mấy chốc cả hai đã ngà ngà say, Phương nằm lên sofa nhắm
mắt ngủ trong khi Thanh thì dìu Nghiêm vào phòng, thuận tiện tắt đèn phía
ngoài, chừa mỗi đèn ngủ vàng vàng vì đã khá khuya.
Vào tới phòng Thanh đặt Nghiêm xuống giường, mùi bia toát ra
từ cơ thể người yêu khiến cậu bất giác nổi lên dục niệm, nhất là lúc này trên
người hắn vẫn còn nguyên vẹn quần tây, sơ mi, thậm chí là sheer vẫn chưa cởi
nên trông càng cuốn hút, bất quá, vẫn còn thứ khác trong đầu cậu đang quấy rối,
chính là hình ảnh Phương bên ngoài, gã ngả lưng xuống sofa, hai chân lại gác
lên thành nên toàn bộ bàn chân to lớn bị bao lại bởi lớp sheer mỏng hiện ra rõ
ràng, Thanh thực sự muốn ngửi lại mùi vớ của một người đàn ông trưởng thành, phải
chăng sẽ giống Chiến hoặc mang nét đặc trưng khác.
Nhè nhẹ mở cửa rồi khép lại để tránh ánh sáng lan tỏa khiến
Phương thức giấc, song, khi đi tới phòng khách Thanh chẳng thấy Phương đâu nữa,
ngó nghiêng một hồi trong bóng tối chợt một bóng người cao lớn xuất hiện trong
tầm mắt, dĩ nhiên chính là Phương nhưng gã lúc này đã trần truồng, tấm lưng trần
khá rộng và cặp mông to lớn hiện ra mồng một.
Một tay Phương đang chuyển động liên tục, Thanh chỉ cần liếc
qua liền biết gã đang sục cặc, bất quá, khiến cậu kinh ngạc chính là thứ gã
đang cầm trên tay, một chiếc giày oxford và chẳng phải của ai khác ngoài Nghiêm
vừa tháo ra ban nãy, gương mặt to lớn của Phương vùi chặt vào bên trong hít ngửi
như thể rất thèm khát, Thanh nhận ra được điều đó khi thấy tốc độ tay của gã
ngày càng nhanh dần cho tới khi gầm nhẹ, phóng thích toàn bộ dục vọng.
Nhìn một màn này Thanh triệt để mất đi hứng thú với Phương
vì cùng là nô lệ nhưng đồng thời, cậu cũng dấy lên một niềm tự hào dữ dội khi
người mà gã Phương thèm khát lại chính là người yêu của cậu, tất cả những thứ
xuất sắc nhất luôn luôn thuộc về cậu, nghĩ tới đây Thanh liền lật đật trở lại
phòng, cởi sạch sẽ quần áo rồi quỳ xuống dưới chân Nghiêm lộ ra khỏi mép giường,
ôm lấy ngửi liếm rồi sục cặc, chẳng mấy chốc cậu cũng như Phương ngoài kia, bị
mùi vị trên chân Nghiêm đánh bại.
...
Sau hơn hai tháng không thấy Nghiêm xuất hiện trên sân bóng,
thằng Kiệt rốt cục cũng không nhịn nổi mà tới lớp hắn chờ đợi. Nghiêm thấy được
cũng không phản ứng gì, chỉ là thái độ trở nên nhàn nhạt, tựa như với Trọng, Kiệt
quan sát rất tốt nên nó hiểu hết đa phần cách diễn đạt cơ thể của Nghiêm.
“Nghiêm, em có thể giải thích không?”
“Giải thích thì nó có khác không?”
“Vậy em làm gì anh sẽ bỏ qua chuyện này, nó sẽ không lặp lại,
em chắc chắn.”
“Không có gì là bỏ qua hay không nhưng nếu nói về việc thì đúng
lúc, cũng có việc cần.”
“Được, cái gì cũng được.”
Nhận xét
Đăng nhận xét