Chương cuối: Ngửa bài
“Ủa, cái này anh có đem về không?”
“Mình có về thăm trường cũ không anh, nghe nói bữa đó có tổ
chức lễ kỉ niệm.”
“Anh xin nghỉ được mấy ngày.”
Liên tục trong phòng vọng ra câu hỏi của Thanh, Nghiêm theo
đó cũng từ tốn trả lời, thời gian thắm thoắt thoi đưa, Nghiêm do thành tích quá
tốt và học vượt nên chưa đầy bốn năm liền đủ điều kiện để tốt nghiệp, thực sự
trong một năm này hắn đã bỏ ra rất nhiều thời gian, gần như không đi chơi hay
giải trí gì với bạn bè, cả ngày chỉ có đi học, đi làm, tập gym, vì thế vẻ ngoài
của hắn nay đã vô cùng vạm vỡ, kết hợp thêm một cái hình xăm khá lớn ở nửa cánh
tay và ngực khiến Thanh càng thêm mê đắm, cậu đã thực sự từ bỏ những mối quan hệ
bên ngoài và tập trung vào tình yêu giữa hai người, cảm thấy bản thân quá hạnh
phúc khi tìm được một người có chí cầu tiến, xem trọng và yêu thương cậu tới vậy.
Con người mà, khi đã nếm trải thăng trầm, thỏa mãn được những
khao khát của bản thân liền sẽ hiểu ra cách trân trọng nơi vẫn luôn là chỗ dựa,
là bình yên, thực sự Thanh gần như đã ngộ ra những người đàn ông ngoài kia luôn
ưu tiên thỏa mãn bọn họ, còn Nghiêm sẽ luôn ưu tiên cậu, cho cậu những gì mong
muốn.
Nhớ lại lần đó nhìn Chiến cho Dũng ăn cứt ngay giữa phòng vẫn
còn khiến cậu khiếp đảm, ghê tởm, nhất là Dũng, thực sự dù với bản tính nô lệ
nhưng cậu vẫn không cách nào chấp nhận được hành vi sa đọa cùng cực đó, thêm cả
những người tới sau này đều đột nhiên trở nên lạnh nhạt với cậu, hẳn là chơi
xong liền mất hứng thú, vậy nên cuối cùng cũng chỉ có Nghiêm luôn là chỗ dựa vững
chắc nhất.
Không tưởng tượng được một ngày nào đó Nghiêm rời khỏi Thanh
sẽ tìm đâu thay thế, thực sự khó có người thứ hai.
Do dạo này Nghiêm làm việc khá chăm chỉ, nhớ lại ngày xưa
gia đình Thanh cũng từng giúp lo lắng hậu sự cho cha mẹ hắn toàn vẹn, nhiều khi
cũng gọi hỏi thăm các thứ nên hắn mua hẳn một món quà lớn về tặng khiến ai nấy
đều bất ngờ, Thanh theo đó cũng nở mày nở mặt, càng thêm chắc nịch quyết định của
bản thân là đúng đắn.
Nhà dưới này Nghiêm đã bán rồi nên ở tạm lại nhà Thanh luôn,
qua hôm sau cả hai về thăm trường cũ nhân dịp kỷ niệm mấy chục năm thành lập,
coi như là hội họp đồng môn, do lần này không phải mốc lớn nên cựu học sinh về
khá ít, may mắn được vài đứa bạn cùng lớp có mặt nên cả đám ngồi lại căn teen
khá lâu để trò chuyện, giữa chừng Thanh thấy hơi chột bụng liền đi vệ sinh.
Toilet được xây dựng nằm cuối mỗi dãy lớp học nên cậu phải
đi lần lượt ngang qua các phòng, lúc này các thầy cô đang chia nhau theo tổ ngồi
trò chuyện, thỉnh thoảng nhìn vào Thanh sẽ nhìn thấy những người đã từng dạy cậu
năm xưa.
Chợt, đến ngay phòng cuối cùng, tầm mắt Thanh vẫn luôn dán
chặt hướng bên trong liền va ngay vào một thân ảnh mà có lẽ suốt đời cậu cũng
không quên được, chính là gã thầy thể dục tên Chính năm đó đã giở trò cưỡng bức
cậu ở nhà kho cũ, chỉ một cái liếc mắt cậu liền có thể nhận ra gã với vóc dáng
cũng cao lớn, gương mặt bỉ ổi, thể hình săn chắc do chơi thể thao thường xuyên.
Song, cũng chính cái liếc mắt đó đã khiến gã phát hiện, cười
nửa miệng, ánh mắt hơi hiếp lại chứa đầy dục vọng, chẳng khác gì năm đó. Thanh
vội vàng lướt qua thì chợt dưới chân đá trúng thứ gì đó văng ra một khúc, nhìn
xuống mới thấy là một đôi sneaker to lớn, bên trong còn có vớ trắng nhét vào
trông khá dơ bẩn, nhìn thôi Thanh liền biết chính là của gã Chính vì chỉ có
chân gã mới to lớn như vậy.
Nhớ lại năm đó Chính là bắt cậu phải ngửi đôi giày này, hít
mùi vớ này và chúng cực kỳ nồng thúi, đến nỗi cậu gần như run rẩy trước chúng,
phải chăng do đó là lần đầu tiên nên cậu mới phản ứng mạnh mẽ đến thế, hay là
mùi vị của gã Chính nồng nặc thật sự.
Không phải tự dưng gặp lại Thanh mới nhớ và tuôn trào cảm
xúc mà thực sự bấy lây nay cậu chưa từng quên được, hơn nữa, cũng chính khoảnh
khắc bị giam cầm trong nhà kho năm ấy đã kích phát nô tính và sự thèm khát
trong lòng cậu, bất quá di chứng từ sự sợ hãi cưỡng ép cũng khiến cậu khó lòng
trở thành một nô lệ toàn diện, luôn bài xích những thứ vượt quá mức chịu đựng.
Càng nghĩ, tưởng tượng của Thanh càng đi xa, lần nữa đối diện
với Chính khiến cậu chợt nảy ra câu hỏi rằng ở thời điểm này, khi chẳng còn sợ
hãi nữa thì phải chăng tình cảnh năm đó... sẽ khác.
Nghĩ tới đây, Thanh không tự chủ được mà hơi hạ thấp trọng
tâm tay chộp lẹ lấy chiếc vớ trắng đặt bên trong giày của Chính rồi đi thẳng
vào toilet ngay gần đó, đóng chặt cửa một phòng rồi ngay tức thì đưa lên mũi ngửi,
quả nhiên mùi vị khiến Thanh trở nên sa đọa vẫn là ấn tượng nhất, nồng thúi, mạnh
mẽ, dơ bẩn, chỉ ngửi thôi cậu liền có thể nhớ lại cảnh tượng năm đó bị cưỡng bức,
gương mặt bỉ ổi và những hành động của gã Chính như thế nào, giả sử ngay lúc
này gã lần nữa làm ra những điều đó, phải chăng sẽ... chỉ bấy nhiêu suy nghĩ đã
đủ khiến Thanh không kiềm được mà đưa ta xuống sục lia lịa hạ bộ.
Cộc cộc cộc.
Chợt có tiếng gõ vào ngay cửa toilet mà Thanh đang đứng khiến
cậu điếng người, nếu bình thường chẳng ai sẽ thiếu ý thức như thế, chỉ có thể
là kẻ mang theo ý đồ, dưới sự hồi hộp Thanh vặn nắm cửa, quả nhiên gương mặt bỉ
ổi của Chính hiện ra cùng nụ cười tràn ngập khinh bỉ khi thấy Thanh vậy mà còn
không dấu đi chiếc vớ vừa mới trộm của gã.
“Hừ, trước bày đặt giả vờ thanh cao, bây giờ khác nào súc vật
không hả Thanh? Ai cho phép mày tùy tiện trộm vớ tao để ngửi, muốn thì quỳ lạy
van xin tao, nói không chừng đủ hứng thú tao còn cho mày hầu hạ.”
Nói rồi gã Chính ngồi hẳn lên bồn rửa tay, nhìn cặp chân to
lớn đung đưa đã đi lại giày của gã, kèm thêm ánh mắt đầy rẫy khinh miệt khiến
Thanh run lẩy bẩy, khỏi phải nói tình huống của cậu lúc này có bao nhiêu nhục
nhã, rõ ràng trước đây bị chính gã đê tiện này cưỡng bức, còn được Nghiêm cứu vớt
và phát triển thành một mối quan hệ cực kỳ viên mãn nhưng cuối cùng cậu vẫn
không kiềm chế được mà sa đọa về hướng gã đàn ông này.
Song, Thanh tự suy nghĩ đây chỉ hẳn là nhất thời như những
người đàn ông trước, nào là Chính, Trọng, Khương hay Kiệt, chẳng qua lâu rồi
không tiếp xúc với người đàn ông lạ nên cậu mới nhất thời khó cưỡng lại và
Nghiêm hẳn sẽ tha thứ cho cậu, hắn yêu cậu tới mức như thế, chỉ một lần này nữa
thôi. Từng luồng ngụy biện theo đó ngùn ngụt kéo tới chỉ trong cái chớp mắt, trọng
tâm cơ thể Thanh dần dần hạ thấp cho tới khi đầu gối chạm xuống mặt sàn lạnh lẽo.
“Chó Thanh lạy cậu, cho con được hầu hạ cậu ạ.”
“Ha ha ha, phải chi cho thằng bồ mày nhìn cái cảnh này nhỉ?
Đụ mẹ, nó cứu lầm con súc vật rồi, cỡ nào cuối cùng cũng quỳ dưới chân tao
thôi.”
Nhắc tới Nghiêm trong lòng Thanh chợt dâng lên nỗi sợ hãi,
thực sự ở thời điểm này cậu đã không cách nào rời bỏ hắn nữa, chính hắn cho cậu
chỗ dựa vững chắc trong cuộc sống lẫn tinh thần nên cậu mới có đủ khoảng trống
cho dục vọng bùng lên thế này.
Thấy được ánh mắt hơi e ngại của Thanh, Chính cũng biết kẻ
này không phải một tên nô lệ sa đọa tuyệt đối, nếu mạnh tay sẽ phản tác dụng, cần
phải có một cái gì đó đột ngột và bất ngờ thì may ra.
“Mang vớ vào lại cho tao đi.”
Nghe được, Thanh lật đật lấy vớ trong tay tròng vào con chân
to lớn của Chính, xong xuôi rồi đi lại giày cho gã, nhìn đôi chân chắc khỏe
nong chặt sneaker, bên trên còn lộ ra vớ thắng dơ bẩn cao nửa ống chân khiến
Thanh mê đắm nhìn liên tục. Chính thấy thế liền tiếp xuống đất, lôi cậu dậy rồi
kéo nhau nút lưỡi, mùi vị của người đàn ông lạ khiến Thanh nhất thời nổi lên vô
số hứng thú, lâu rồi sống ngoan ngoãn bên Nghiêm nên chút dục vọng vượt rào
nhen nhóm, lúc này được thỏa mãn.
Cơ bắp, mùi vị đều kém Nghiêm khá xa nhưng chỉ vì nó lạ nên
Thanh không kiềm được mà sờ soạn, hít ngửi.
“Được rồi, muốn thì chiều tối, chỗ cũ.”
Chính để lại một câu rồi trời khỏi, nhìn vóc dáng cao lớn,
vai rộng, mông căng của gã rời khỏi khiến Thanh như bị hớp hồn, trong lòng dấy
lên dục hỏa.
Chiều đó Thanh lấy lý do đi chơi với bạn cũ, không dẫn
Nghiêm theo được, thấy hắn cười cười không nói gì cậu cũng hơi chột bụng, lưỡng
lự tới lui, song, đã quá lâu rồi không tiếp cận xác thịt với người đàn ông nào khác
nên nhất thời Thanh không kiềm lòng được, hơn nữa còn là Chính – người đã đẩy cậu
bước đầu tiên trên con đường sa đọa này.
Do trường cấp ba của Thanh có các sân thể thao lớn nên chiều
tối mở cửa cho người ngoài thuê sử dụng, đi theo hướng cửa sau, Thanh tới nơi
vào đúng khoảng chiều hệt như ngày định mệnh, cũng ở căn nhà kho cũ, nơi đó cậu
đã được Nghiêm giải thoát khỏi sự cưỡng bức và lần này lặp lại nhưng do chính cậu
tự nguyện.
Vừa mở cửa Thanh đã bị một cánh tay mạnh mẽ kéo vào, gã
Chính như đã thèm khát rất lâu liền áp tới đè cậu vào tường nút lưỡi, hai tay sờ
soạn khắp nơi, cảm nhận mùi vị đàn ông trên người Chính khiến Thanh mềm nhũn rồi
cũng đáp lại.
Chính nhìn gương mặt xinh đẹp năm xưa từng lọt khỏi tầm tay
hiện đang bày ra tư thái dâm đang trong dưới sự đàn ông của mình liền cảm thấy
hết sức thõa mãn pha lẫn khinh miệt, gã đẩy đầu Thanh xuống ngang háng rồi ấn
vào hạ bộ sớm đã nứng lên của gã.
“Sao hả? Mùi cặc dái anh thế nào? Hơn thằng chồng em chứ?”
“Nồng... nồng lắm anh ơi...”
Vừa đáp lời Thanh vừa vùi mặt vào nơi có cự vật đang bị giam
nhốt bởi hai lớp vải mỏng mà hít hà liên tục, thấy thế Chính liền lột xuống quần
thể dục bên ngoài, để lộ boxer màu đen bó sát vào nam căn cứng ngắc của gã,
Thanh thấy thế vội vào lao tới liếm mút điên cuồng.
“Cái đụ mẹ, hồi đó chảnh vãi đái mà giờ nhìn xem, thèm cặc
anh như mấy con đĩ dâm, cắm cho thằng chồng em mấy cái sừng rồi?”
“Không.. không nhớ nữa.. haa hítttt.. haaa..”
“Ha ha ha, nhiều quá không nhớ à? Địt mẹ thằng đó nhìn cao
ráo ngon lành mà phế vật vậy à? Anh nói đúng không Thanh? Chồng em là phế vật
đúng không? Nói anh nghe rồi anh thưởng cặc cho bú.”
“Dạ đúng... Nghiêm... Nghiêm phế vật.. không thỏa mãn được lồn
dâm của em.”
“Ha ha ha... dòng đĩ, há miệng.”
Nói rồi, Chính liền kéo quần lót xuống khiến cho khúc cặc
18cm của gã bật ra, Thanh lâu ngày không tiếp xúc với món ngon vật lạ liền như thiêu
thân lao vào bú mút liên hồi.
“Bò lại đây.”
Chính ra lệnh rồi tiến về chỗ cái ghế cũ gần đó ngồi xuống,
Thanh bò theo, tới nơi liền đối diện với một con chân của Chính đưa tới, hiểu ý
cậu liền le lưỡi liếm lên, tập trung ở mũi giày và những nơi sạch sẽ, cậu đã chẳng
còn quá nhiều nô tính nữa nên chỉ thích làm những thứ sâu trong lòng khao khát
mà thôi, cởi xuống giày hít một cái rồi tới vớ, mùi vị nồng thúi hơi thua kém
Nghiêm đôi chút nhưng vẫn khá ổn, bất quá dù sao cũng đã dấn thân tới đây nên
Thanh cũng không cách nào bỏ giữa chừng được.
Song, trong lòng cậu bắt đầu cảm thấy ghê tởm gã đàn ông này,
hồi nãy, lúc mới gặp lại còn có chút hứng thú, sau khi tiếp xúc liền không có
gì quá thú vị, rõ ràng bề ngoài hay khí chất, mùi vị đều kém so với Nghiêm.
Thấy được sự cuồng nhiệt của Thanh suy yếu Chính liền ra sức
dụ dỗ, gã muốn lần nữa tha hóa thanh niên này nên cứ nhè nhẹ chơi đùa những thứ
mà cậu thích từ liếm giày, ngửi vớ rồi bú cu, cuối cùng là chịch đụ.
Đến đây, sự nhàm chán đã gần như đạt tới cực đỉnh, hoặc
chăng Thanh đã bị Nghiêm chiều chuộng tới mức những gì hắn đem lại đã vượt qua
những thứ mà người đàn ông khác có thể cho, kể cả kỹ thuật đụ, nhịp, sức và tuần
suất Nghiêm cũng khống chế hết sức điêu luyện, vậy nên khi nằm dưới thân một
người đàn ông khác Thanh chỉ có thể hưởng thụ cảm giác lén lút, ngoài ra không
thể sướng bằng làm tình với Nghiêm được.
“Haa haa.. nữa đi anh... em sắp ra rồi... haaaa.”
Muốn ra thật nhanh để kết thúc nên Thanh chỉ còn cách kêu lên
những tiếng dâm đãng, thấy cả hai đã tiến dần tới cao trào Chính liền bắt đầu thực
hiện đòn chí mạng, gã chính là muốn biến Thanh trở thành một con súc vật không
có đường về, vì thế chỉ có thể dùng biện pháp mạnh nhất.
“Thêm chút hứng nào, liếm đít anh đi con đĩ dâm... địt mẹ nứng
quá..”
Lỗ đít hơi có tí lông xoăn tít được đưa tới, dù không quá
bùng phát nhưng dĩ nhiên làm tình cũng sẽ mang tới hưng phấn nhất định, vì thế
trong cơn khoái lạc Thanh không hề chần chừ liếm lên, cậu cũng từng liếm đít của
vài người nên không có gì lạ, song, đang le lưỡi truy quét thì đột nhiên lỗ nhị
của Chính mở toang, chưa kịp phản ứng thì hoàng kim bên trong đã kéo thành dòng
chảy thẳng vào miệng cậu.
“Địt mẹ mày con súc vật, ăn cứt tao đi, đụ má con chó, ăn
vào...”
“AAAA!!!”
Thanh gào thét phun ra liên hồi thứ dơ bẩn, kinh dị trong miệng
rồi nôn khan không dứt, mùi vị nồng thúi đeo bám khiến cậu gần như điên loạn, một
lần ám ảnh khi nhìn thấy Chiến chơi trò này là quá đủ, không ngờ hôm nay cậu lại
bị cưỡng ép trải nghiệm, thực sự quá sức chịu đựng. Chính thấy sự bài xích của
Thanh quá lớn liền lao tới trấn áp, dùng tay bịt chặt miệng cậu để những thứ bên
trong không bị phun ra.
“Đụ mẹ mày, nuốt đi con súc vật, ăn cứt bố mày đi.. địt mẹ
mày.. nuốttttt!!”
Chính như điên cuồng với mong muốn dùng sự dơ bẩn nhấn chìm
lí trí của Thanh nhưng cậu sớm đã không còn nô tính gì mạnh mẽ nữa và ngay thời
điểm này trong đầu cậu không hề có chút thoải mái hay ham muốn gì nữa, toàn bộ
đều tràn ngập hình dáng của Nghiêm với hy vọng hắn có thể lần nữa xuất hiện, cứu
cậu giống như năm xưa.
Rầm!
Không ngờ, vừa nghĩ tới thì cánh cửa lỏng lẻo bị đạp mạnh
ra, mặc dù Thanh nhớ lúc nãy cậu không đủ thời gian khóa lại, song, khi hình ảnh
Nghiêm xuất hiện cậu chẳng cần để tâm gì nữa, hoàn toàn giao lại cho hắn giải
quyết.
“Nghiêm, cứu em, thằng này cưỡng bức em, cứu...”
Thanh thấy Nghiêm lao tới đá Chính một cú thật mạnh khiến gã
văng ra, không hề giống năm xưa phải dùng tới ngoại vật, hôm nay so về thể hình
Chính gần như không cách nào so sánh, nhìn dáng người bệ vệ, ánh mắt sắc lạnh của
Nghiêm khiến Thanh không khỏi cảm thấy ấm áp liền bò lại ôm lấy chân hắn.
“Nghiêm... em sợ quá, nó ép em ăn cứt của nó... ghê tởm...
Nghiêm.”
Vừa nói Thanh vừa run rẩy tiếp tục nôn ói sạch sẽ, sau đó liền
chạy ra ngoài dùng nước tẩy rửa, một lát sau Nghiêm ra hỗ trợ vuốt vuốt lưng
cho cậu dễ chịu, chỉ bấy nhiêu liền khiến Thanh nức nở chảy nước mắt, thực sự cậu
không thuộc dạng người yếu đuối, cũng không phải đang nhõng nhẽo mà là thứ tình
cảm Nghiêm dành cho khiến cậu phải hổ thẹn, tự thề với lòng đây là lần cuối
cùng vượt rào, từ nay tới cuối đời sẽ an an ổn ổn bên tình yêu vững chãi này.
“Lúc nãy đám bạn em hẹn vô trường uống cafe dưới căn tin, em
đi vệ sinh thì bị gã chụp thuốc đưa vào đây giống như năm đó, cũng may có anh..
mà sao anh biết em ở trường?”
“Đi với tụi bạn thôi, đi sau em chút, trùng hợp đi ngang chỗ
này, nghe tiếng gì đó lạ lạ nên vào xem thử.”
“May nhỉ...”
Hai lời nói dối khá gượng gạo nhưng chỉ Nghiêm là hiểu rõ
ràng, Thanh không phải trì độn mà do cậu đã nói dối quá nhiều lần nên mọi thứ
trong đầu sớm đã rối rắm, khi tiếp nhận một lời nào đó đều không có xu hướng muốn
kiểm tra, cũng không đủ khả năng để phân tích, hơn nữa người nói là Nghiêm,
riêng hắn cậu tin tưởng tuyệt đối.
“Về thôi...”
Nghiêm hơi nghiêng đầu, trông lại căn nhà kho cũ rồi ngửa mặt
nhìn lên khung cảnh mái trường dưới hoàng hôn sắp tàn, tà dương rợp trời cũng dần
nhường chỗ cho bóng tối, phải chăng trước mặt hắn sẽ là màn đêm?
...
Ngày nhận bằng tốt nghiệp của Nghiêm không ngờ lại trùng hợp
với kỷ niệm ngày quen nhau giữa hai người nên Nghiêm quyết định sẽ không làm lễ
mà nhận riêng ở văn phòng của trường, theo đó Thanh háo hức ở nhà chờ đợi, sáng
hôm nay khi tỉnh dậy cậu đã không khỏi nôn nao chuẩn bị mọi thứ, từ đồ ăn, đồ uống,
mặc dù bình thường vẫn là Nghiêm lo liệu bếp núc nhưng cậu vẫn xoay sở được lúc
cần.
Thật sự mà nói cuộc sống của cậu gần như đã đạt tới mức viên
mãn, đồng thời dẹp tan mọi ham muốn ngoài luồng kể từ ngày ở quê lên, cảm thấy
những người đàn ông ngoài kia thực sự quá ghê tởm, chỉ chăm chăm sử dụng cậu để
phục vụ dục vọng của bọn họ, nào như Nghiêm, luôn chăm sóc và chiều chuộng, hơn
nữa, bọn họ so với Nghiêm của hiện tại cũng kém quá xa.
Cộc cộc cộc...
Nghe tiếng gõ cửa Thanh lật đật chạy ra mở nhưng thay vì
Nghiêm, cậu lại thấy hai, ba thân ảnh xa lạ xuất hiện, trên tay còn cầm theo giấy
tờ, xem xét gì đó.
“Ủa... mấy anh là...”
“Cậu là ai? Vì sao còn ở đây?”
Nghe được câu hỏi Thanh hơi ngớ người, chẳng hiểu chuyện gì
đang xảy ra.
“Tôi là chủ nhà ở đây chứ ai? Các người là ai?”
“Chủ? Tôi mới là chủ mới nè, căn nhà này cậu Nghiêm đã sang
tên cho tôi, thủ tục, tiền bạc đồ xong hết rồi, cậu ấy nói cứ việc tới và dọn
vô ở.”
“CÁI GÌ? NGHIÊM... bán nhà này rồi à?”
Nghe được thông tin như sét đánh khiến Thanh đờ đẫn, tiếp tục
truy hỏi thêm vài câu nữa cho tới khi thấy được giấy tờ đều đã sang tên, đóng mộc
hẳn hoi cậu mới chấp nhận được sự thật.
“Được rồi, các người đợi xíu để tôi gọi hỏi.”
Mời ba người kia vào nhà rồi lật đật chạy vào phòng gọi cho
Nghiêm nhưng tất cả mạng xã hội, số điện thoại đều bị xóa vĩnh viễn, dường như
hắn đã bốc hơi khỏi thế giới này, thậm chí Thanh còn gọi hỏi Trọng và đều không
nhận được câu trả lời nào cả, song, đối phương cũng chẳng kiên nhẫn tiếp chuyện,
dường như biết việc ra đi của Nghiêm ngày hôm nay là tất yếu, muốn truy hỏi
thêm thì Trọng đã tắt máy, gọi cho thằng Kiệt thì sớm đã bị chặn, trong lòng
Thanh rối bời, mồ hôi đổ ra như tắm, cậu bắt đầu sợ hãi, khoảng trống ngày càng
lớn dần mỗi khi tự tưởng tượng sau này khi không có hắn ở bên cạnh sẽ thế nào,
điều gì đang diễn ra, tại sao mọi thứ lại gãy gọn vào đúng ngày hắn tốt nghiệp
như thế, phải chăng... đã được tính toán từ trước, chẳng lẽ những gì cậu làm đều
bị hắn phát hiện, từ lúc nào?
Ting!
Một thông báo từ facebook lạ gửi tới, Thanh mở ra xem thì
bên trong là tin nhắn xem một lần duy nhất, thấy lạ và khó hiểu cậu liền ấn
vào. Lập tức chạy một đoạn video rất ngắn nhưng chỉ vài giây trôi qua đã khiến
Thanh rùng mình.
Bên trong vậy mà lại xuất hiện thân hình của Nghiêm, dường
như đã khá lâu rồi, lúc này body của hắn mới vừa có chuyển biến, trông khá ổn
nhưng vấn đề là tư thế của hắn đang nằm dưới sàn nhà, há miệng thật lớn, lập tức
một gã đàn ông cao to, khỏe khoắn, tay cầm điếu thuốc bước ngang, vạch xuống
hai lớp quần rồi cứ thế hạ thấp trọng tâm, hình ảnh tua nhanh và ngay tức thì
đã thấy hoàng kim của gã đàn ông đó rơi thẳng vào miệng Nghiêm, hắn vừa thở hồng
hộc vừa nuốt lấy từng chút một, khúc cặc bên dưới theo đó cứng ngắt, hắn điên
cuồng sục mạnh và kết thúc bằng cú bắn tinh cực mạnh khi nuốt thứ dơ bẩn trong
họng.
Và kẻ cao lớn kia dù chỉ thấy dáng lưng Thanh cũng nhận ra
chính là Chiến, song, không chỉ Chiến mà khi hình ảnh lướt qua, tuy nhanh nhưng
đủ gồm Khương, Trọng và cả thằng Kiệt đều lần lượt biến Nghiêm thành toilet cho
bọn họ, thậm chí ở khung cảnh cuối cùng còn làm một trận tập thể.
Tới đây, Thanh không cách nào trụ vững nổi nữa mà nôn ói
liên tục xuống sàn, khi nhìn lại đã thấy tin nhắn không còn khả năng mở lên nữa,
tài khoản kia cũng bị xóa vĩnh viễn.
Thấy thế Thanh liền chạy thẳng vào toilet tiếp tục nôn hết
phần còn lại trong cơ thể nhưng những hình ảnh kia vẫn đeo bám, ám ảnh vào sâu
trong tâm lí cậu, người đàn ông mà cậu xem là hoàn mỹ nhất vậy mà lại làm
toilet cho người khác, thậm chí còn rất thuần thục và bắn tinh với điều đó, thật
quá ghê tởm, Thanh không dám tin, cũng không muốn tin, vì sao lại như thế.. chẳng
lẽ vì nhận ra cậu gian díu với bọn họ nên hắn làm thế để trả thù sao... thực sự
là một cú sốc tâm lí quá dữ dội.
Từ một người có nô tính lại bị tình cảm của Nghiêm gọt giũa
trở nên lệ thuộc vào hắn, không còn ham thích bất cứ người đàn ông nào khác nữa,
muốn viên mãn trọn đời với hạnh phúc này thì đột nhiên trong phút chốc chẳng
còn gì hết, tình yêu, bạn bè hay những mối quan hệ “bí mật” đều biến mất.
Bây giờ Thanh phải ở đâu, còn ai bên cạnh nữa, năm tháng tiếp
theo sẽ như thế nào, một mối quan hệ mới có chăng được như hiện tại, trong phút
chốc Thanh chợt nghĩ ngợi nếu bản thân chưa từng vượt rào thì có phải Nghiêm sẽ
không biến chất như thế?
Thực ra Nghiêm của năm 22 tuổi chẳng lấy đi thứ gì, chỉ mang
theo một thứ duy nhất từng thuộc về cậu – đó là Nghiêm của năm 15 tuổi, bấy
nhiêu thôi là đủ cho Thanh tiếc nuối cả cuộc đời, người thiếu niên tốt đẹp đó
đã bị chính tay cậu hủy hoại.
Cả hai vốn bắt đầu như một định mệnh nhưng rời xa nhau rõ
ràng là do cậu lựa chọn.
...
“Em xếp đồ ra giúp anh nhé, tủ còn rộng lắm này.”
Thằng Kiệt vừa xếp xong đồ nhìn lên vẫn thấy Nghiêm nằm ườn
ra giường bấm điện thoại lười biếng.
“Thôi kệ đi, chút anh làm.”
Đóng lại điện thoại sau khi xóa vĩnh viễn acc facebook vừa tạo,
trong lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút, Nghiêm từng nghe nói “cái gì đã từng có mà mất
mới là quý nhất”, vì thế hắn muốn Thanh phải cảm nhận rõ rệt sự “từng có” và tư
vị mất nó theo cách mà cậu ghê tởm nhất, hơn nữa cũng đã bị thứ dục vọng dơ bẩn
đó làm cho sa đọa thì hắn chẳng ngại gì vừa tận hưởng vừa có thể làm cho Thanh
khó chịu, dù sao hắn cũng chỉ là một thằng thiếu niên mới lớn, đáp trả một chút
coi như đứt đoạn nhân quả, từ nay hắn sẽ là hắn, không cần vì chút tình cảm
luôn tâm niệm là “định mệnh” ràng buộc nữa.
“Hai đứa ra ăn cơm nè.”
Vừa định giúp Nghiêm móc đồ vào tủ thì nghe mẹ bên ngoài gọi
vọng vào.
“Vậy ra ăn cớm, chút em dẫn anh đi tắm biển, bao vui luôn.”
Nghiêm gật đầu rồi nhìn lên, đối diện với ánh mắt của thằng
Kiệt, tự hỏi phải chăng đây là ánh mắt mà năm 15 tuổi hắn từng trao cho ai đó.
END PHẦN 1.
...
Phần 1 tui đẩy mốc thời gian và diễn biến khá lẹ, chắc là mn
theo dõi sẽ hơi cực hơn những truyện khác. Cũng không định tách ra nhưng phần 2
sẽ tối tăm hơn, lắp những lỗ trống, tập trung về các tình tiết sex, nặng đô,
bdsm này kia nên tách ra để mn chuẩn bị tâm lý hh, hoặc là dừng ở phần này cũng
được, kết thúc HE.
Mn thấy truyện ok và muốn donate cho tui thì qua stk này
nha: 1015238627, vietcombank, cảm ơn rất nhiều hehee.
Nhận xét
Đăng nhận xét