CHÚC MỪNG T1 VÔ ĐỊCH 3 NĂM LIÊN TIẾP ~~
Chương 6: Tái phát
Cả hai dọn về nhà riêng được hơn một tháng, sức khỏe của Nghiêm
cũng sớm hồi phục và dạo này đi tập miệt mài, còn bổ sung thêm một vài con hàng
chất lượng như whey, vitamin các thứ nên hắn đã tăng thêm được vài kí, cân đối
hơn với chiều cao 1m8, thêm vào đá banh, vận động liên tục nên trên người cũng
bắt đầu toát ra khí chất khỏe khoắn, nam tính đặc hữu.
Song, bấy nhiêu dường như vẫn là chưa đủ với Thanh, một
tháng nay Chiến và Dũng không hề liên lạc và cậu cũng bị những hình ảnh hôm ấy
làm cho khiếp hãi nên không muốn kết nối thêm nữa. Lý trí tự răn đe bản thân
nên tận dụng cơ hội lần này để trở lại với tình cảm chân thành của Nghiêm nhưng
chỉ được một hai tuần đầu, thậm chí cậu còn cố gắng rủ Nghiêm chơi bdsm nhè nhẹ,
chỉ là kết quả không được khả quan lắm, vẫn còn thiếu thiếu gì đó không hoàn
thiện, phải chăng do là người yêu nên Nghiêm không mạnh tay, máu lạnh được như
Chiến, Thanh thiên về hướng này nhiều hơn, từ từ nó thành chấp niệm.
...
“Ok, tôi sẽ gửi tài liệu cho bạn Duyên, bạn sẽ up lên nhóm
cho các em, chúng ta nghỉ.”
Giảng viên chào mọi người rồi bước ra về, Thanh xếp lại tập
vở định đi sang bên khu vực lớp Nghiêm ngồi đợi chút nữa đi ăn trưa thì đột
nhiên mắc tiểu liền rẽ vào nhà vệ sinh gần nhất. Thanh thường ngại người lạ, vừa
vặn lại chẳng có ai hết nên cậu không theo thói quen mà đứng ngay bồn đầu tiên.
Song, mới vừa kéo khóa thì đột nhiên cửa mở, có người bước
vào và thật quá trùng hợp, kẻ đó lại là thằng Khương hôm bữa vừa hội đồng
Nghiêm một trận, thậm chí còn từng bắt cậu phải liếm đôi giày dơ bẩn của gã,
nghĩ tới đây, lí ra thứ phải nổi lên trong lòng sẽ là lửa giận nhưng đột nhiên
Thanh nhớ lại khoảnh khắc bản thân hèn mọn, quỳ dưới chân gã đàn ông này, trước
mặt bạn gái và đàn em của gã mà le lưỡi đánh giày, thực sự quá nhục nhã.
Kí ức lướt qua, Thanh nhất thời không kiềm được mà đưa mắt
nhìn xuống bên cạnh, nơi đó có cặp chân to lớn, lông lá rậm rạp đạp lên một đôi
giày bóng rổ màu xám, tất trắng cao nửa ống chân hơi đùn xuống, quần áo thi đấu
bóng rổ ướt đẫm mồ hôi, nhất là phần lưng và mông dán chặt vào da thịt trông vô
cùng kích thích.
“Nhìn đéo gì? Muốn liếm giày bố mày nữa hả?”
Thằng Khương hất mặt khi thấy ánh mắt của Thanh không rời khỏi
chân gã từ khi bước vào, phải gay bình thường thì người ta đã nhìn vào cặc, gã
cũng từng gặp, đằng này Thanh lại khác. Lần trước Nghiêm đứng ra chịu trận để
hòa giải nên trong lòng Khương lúc này chẳng còn để tâm tới, nói một câu coi
như trêu đùa chút vì dù sao Thanh nhìn cũng rất đẹp trai, vốn là bisexual nên
nét này tính ra cũng vừa miệng gã.
“Phải!”
Cứ nghĩ Thanh sẽ giữ im lặng hoặc phản bác nhưng không ngờ cậu
lại cho ra câu trả lời khiến Khương nhất thời đơ người.
“Hửm? Mày mới nói gì?”
“Tôi... tôi muốn.. muốn liếm giày của anh.”
Nghe được rành rẽ từng chữ một, Khương khá bất ngờ vì gã vốn
cũng ăn chơi nên biết bdsm là gì và từng thử qua không ít, trong đó một tên nô
lệ mà có thể bộc lộ qua lời nói trước người xa lạ, thậm chí còn có hiềm khích lớn
như này thì rõ ràng nô tính và sự thèm khát phải rất dữ dội, dục vọng lấn át cả
lí trí, thù hận.
“Mày là chó?”
“Vâng... vâng tôi là...”
Bốp!
Một cú tát cực mạnh giáng thẳng vào mặt khiến Thanh đau điếng,
lí trí theo đó được khơi gợi phần nào, xen lẫn với sợ hãi vì nghĩ rằng Khương
đang cảm thấy ghê tởm, song, giọng của gã cất lên đẩy lùi mọi thứ.
“Chó biết nói tiếng người à?”
Thanh trân trối nhìn như không thể tin được, song, nô tính
nhanh chóng bộc phát vực dậy tinh thần, điều khiển suy nghĩ khiến cậu không thể
thốt ra được lời nào khác ngoài tiếng sủa vang vọng.
“Gâu gâu gâu!”
“Hừ, súc vật, đi theo tao.”
Nói rồi Khương cất bước đi về hướng nhà kho cũ của câu lạc bộ
bóng rổ, hiện tại chỉ còn vài món đồ hỏng hóc được cất giữ tại đó nên thường
không ai lui tới, giày bóng rổ nện xuống sàn phát ra những tiếng “chíu chíu” đặc
trưng như hút hồn Thanh khiến cậu mất tự chủ đi theo sau đó.
Tới nơi, vừa mở cửa Thanh thấy ngay Khương ngồi tên một chiếc
bàn học cũ, bên cạnh còn có hai tên đàn em của gã, lần lượt tên Hùng và Hậu, là
cặp sinh đôi, dáng vóc cao hơn mét tám, cùng mặc đồ bóng rổ, đi giày màu trắng
y hệt nhau, nếu không quen biết như cậu thực khó lòng phân biệt.
Song, ngay khi bước vào, mọi sự chú ý của Thanh đều dành cho
Khương, gã cao ít nhất cũng phải 1m85 đổ lên, vóc người khá chuẩn, có lẽ khônng
chỉ thể thao mà còn phải gym đều đặn mới ra được dáng vẻ cỡ này, nhất là bắp
tay, đùi và chân toàn là cơ thịt, nhìn đôi vớ trắng bị nong ra bởi bắp chân màu
đồng to khỏe khiến Thanh nhất thời nghẹt thở.
“Gì vậy đại ca? Nó kiếm chuyện với bà Linh nữa hả? Ủa mà đại
ca chia tay bà Linh rồi mà.”
“Hừm.. nó không kiếm chuyện mà là tới làm chó.”
“Làm chó? Thằng này hả? Chẳng lẽ...”
Thằng Hùng nhíu mày đánh giá, ngó qua lại giữa Thanh và Khương
nhưng chẳng thấy ai hành động gì mà chỉ thẳng thừng nhìn nhau, ánh mắt của
Khương nhàn nhạt, độc đoán, khinh bỉ, trong khi Thanh thì ngược lại, nhu nhược,
yếu kém, kèm theo dục vọng cháy bỏng.
“Lúc nãy sủa lớn lắm mà, run rồi ? Hay là súc vật cũng phải
cần điều kiện kín đáo, 1 vs 1 thì mới đóng giả được?”
Từng tiếng của Khương vang lên rõ ràng và nó gần như triệt hạ
mọi đường lui trong suy nghĩ của Thanh, súc vật không phải đóng giả mà thuộc về
bản chất, đã là súc vật thì không nên tồn tại tôn nghiêm, từng câu chữ hiện ra
trong đầu Thanh chẳng khác nào ma chú, dẫn dắt cậu đọa sâu vào dục vọng, body
khỏe khoắn, gương mặt đẹp trai lần nữa không chịu nổi mà hơi khụy xuống cho tới
khi đầu gối chạm đất, hai tay cũng đồng thời chống xuống, mặc kệ hai tên đàn
em, Thanh nhắm ngay Khương đằng trước mà bò tới – nơi đó tồn tại thứ có thể thỏa
mãn cơn khát của cậu.
Chẳng mấy chốc Thanh đã đối diện với thân người cao lớn của
Khương, lần trước cũng giống hệt thế này nhưng lúc đó cậu bị sợ hãi bao trùm
nên không thể tận hưởng cảm giác hèn mọn dưới chân gã, lúc này tập trung quan
sát mới thấy gã ta vô cùng thu hút, không chỉ body mà cả gương mặt cũng điển trai,
ánh mắt và nụ cười trông hơi đểu giả, kết hợp trán cao, tóc vừa cắt ngắn trông
cực kỳ nam tính, so với Chiến thiếu một chút trầm ổn, trưởng thành nhưng cũng
nhiều hơn một phần thanh xuân, năng động.
“Chần chừ đéo gì nữa, dùng lưỡi chó mày vệ sinh giày bố mày
đi chứ?”
“Gâu gâu gâu!”
Rút kinh nghiệm, Thanh không đáp bằng lời mà sủa lên ba tiếng
rồi le lưỡi liếm lên đôi giày bóng rổ màu xám của Khương, khỏi phải nói cảm
giác được thỏa mãn khi làm ra những chuyện dâm nứng này sau hơn một tháng nín
nhịn, mỗi cú rê lưỡi đều khiến Thanh không tự chủ được mà run rẩy vì hưng phấn.
“Làm sạch đế.”
Phần đế được đưa lên, khá bẩn lại to lớn, ít nhất phải 44
nên trông qua có vẻ che khuất phần lớn gương mặt Thanh, bất quá, nó khiến cậu
càng thêm thèm khát, những người đàn ông chân to đối với cậu luôn rất mạnh mẽ
và nam tính.
“AAA haa haa...!”
Vừa liếm Thanh vừa không nhịn được mà rên lên vài tiếng thỏa
mãn, chiếc lưỡi cũng vì quá nhiệt tình trở nên đen đúa, cuối cùng khi hoàn tất
công việc vệ sinh cậu liền liều lĩnh kê mũi lại khe giày của Khương hít một
hơi, quả nhiên mùi thúi từ bên trong nhè nhẹ toát ra khiến cặc cậu bên dưới rỉ
ra dâm dịch.
“Muốn ngửi hả con chó? Quỳ lạy tao đi.”
“Gâu gâu gâu... gâu gâu gâu...!!!”
Không có sự ngần ngại nào, Thanh dập đầu liên tục trước
Khương, bồi thêm những tiếng sủa chó khiến cho hai thằng Hùng, Hậu cũng không
khỏi tròn mắt kinh ngạc.
“Hóa ra là một con chó thực thụ, vậy mà lần trước bày đặt kêu người tới kình với
anh em tao, lúc đó an phận làm chó không phải đúng ý mày à?”
“Hừ, bày đặt kiểu cách, thêm thằng chó Nghiêm nữa, cũng cứng
lắm, rốt cục thì sao? Địt mẹ thằng bồ nó cũng cho cặp sừng, tới làm một con súc
cho đại ca tiêu khiển ha ha, đáng đời.”
Nghe tụi nó nhắc tới Nghiêm, Khương không khỏi nhíu mày nhớ
lại ánh mắt quyết liệt của hắn hôm bị đánh hội đồng, nó quá ghê gớm, thực sự gã
từng đánh nhau không ít lần nhưng kiểu cách điên khùng, cứng rắn như thế là lần
đầu tiên gặp được, song, hình như kẻ đó đã đặt tình cảm vào sai người, nhìn xuống
Thanh với ánh mắt thèm khát chờ đợi như một con chó đói thì hoàn toàn trái ngược,
quá hèn mọn.
Chợt một suy nghĩ táo bạo lóe lên khiến tròng mắt Khương phủ
đầy dục vọng.
“Mày nghĩ thế nào nếu thằng bồ mày chứng kiến cảnh này nhỉ?
Mà sao tao phải hỏi khi mày chỉ là một con súc vật, gọi thằng chồng mày tới
đi.”
Lời của Khương như sét đánh khiến Thanh run lẩy bẩy, bất
quá, nghĩ theo một chiều hướng tịnh tiến và thuận lợi, nói không chừng cậu và
Nghiêm sẽ tìm được một cách để ở bên nhau tốt hơn chăng, hai người sớm đã chẳng
còn mặn nồng như trước. Lối suy nghĩ một chiều, ích kỷ đó cứ thế ngày càng lớn
mạnh, bất quá vẫn còn chút lí trí chống cự vì thật sự cậu vẫn rất để tâm đến
tình cảm của cả hai sau ngần ấy năm trời.
Khương nhìn thấy sự lưỡng lự liền cười nửa miệng, chầm chậm
nói.
“Mày có thể nói là đã bị tụi tao bỏ thuốc kích dục, không thể
khống chế được, yên tâm đi, tao chỉ muốn xem phản ứng của nó một chút, xem xem
có cứng đầu như trước hay không, đảm bảo không tổn hại gì.”
Chẳng hiểu sao lời nói này khi rót vào tai Thanh như một
cách đảm bảo khiến cậu nhanh chóng dẹp bỏ chống cự, tay đưa vào túi quần móc điện
thoại ra, Khương đồng thời đạp rớt một con giày, giẫm bàn chân đi vớ lên ngay mặt
cậu, mùi vớ thúi của trai thể thao không phải bàn cãi nhưng sự âm ẩm và nồng nặc
cỡ này thì nhất định không phải ngày một, ngày hai mà sản sinh ra được.
“Mày là súc vật, điều khiển mày nên là dục vọng chứ không phải
lí trí, hiểu chưa?”
“Gâu gâu gâu!”
Mùi vớ thúi xộc vào mũi liền lan ra khắp nơi khiến Thanh vô
phương chống lại cơn nứng bùng phát, hai tay nhanh chóng type từng chữ một gọi
Nghiêm tới, xong xuôi cậu liền buông lỏng tay cho điện thoại rơi tự do xuống đất
để ôm lấy con chân của Khương hít ngửi điên cuồng.
...
Nghiêm vừa tan học, loay hoay tới lui tìm kiếm bóng dáng của
Thanh mà không thấy, lúc nãy nhận được tin nhắn nói đang tới mà giờ bặt tăm.
Ting!
Điện thoại rung lên, Nghiêm mở ra xem thì lấy làm lạ, chẳng
hiểu vì sao Thanh lại kêu hắn tới khu nhà kho cũ gần với clb bóng rổ làm gì, bất
quá hắn cũng không sợ mà thẳng tiến, trước khi bước vào, để đảm bảo liền nhắn
cho tụi thằng Trọng, Kiệt đang chơi bóng ở sân bên kia.
Mở cửa, hình ảnh hiện ra khiến Nghiêm vô cùng tức giận khi
thấy người yêu bị trói tay đang ngồi vào lòng thằng Khương mà hứng chịu những
cú thúc như vũ bão móc ngược lên từ gã.
“Nghiêm... cứu em... tụi nó bỏ thuốc em... AAA... haaa..
haaa... AAA nóng quá...”
Nghe được như thế Nghiêm không khỏi liều lĩnh xông vào nhưng
ngay tức thì bị hai thằng đệ của Khương núp hai bên chụp lấy khống chế, tụi nó
cũng dân thể thao lâu năm, phải chi đánh tay đôi hắn còn có thể chống chọi
nhưng phục kích thế này thì chỉ có chịu trận.
“Địt mẹ mày muốn gì hả thằng chó, lần trước mày đã nói thế
nào... đụ má mày..”
Nghiêm tức giận chửi ầm lên nhưng hoàn toàn vô cùng, Thanh vẫn
cứ mềm nhũn, dựa sát vào người Khương để hứng chịu những cú thúc mạnh mẽ, để ý
ngay lúc này chỉ có Thanh là trần truồng, trong khi thằng Khương vẫn đầy đủ quần
áo nhưng không vì thế mà những cú thúc ngược của gã bị hạn chế, nhờ vào ưu thế
khúc cặc quá to lớn nên dễ dàng giữ vững nhịp độ.
“AAA haaa.. haaa.. Nghiêmm... cứu emm... haa.. thốn quá...
haa haa.. AAA cặc to quá...”
Không biết là lời kêu cứu hay đang thể hiện cơn sướng, thật
sự nếu không rõ ràng những hành động giữa Thanh và Chiến trước đây có lẽ Nghiêm
đã tin một màn này là thật, dù không biết rõ nguyên nhân cả hai dây dưa với
nhau là gì nhưng chắc chắn Thanh đang sướng, cái cách mà cậu quắn quíu cơ thể
trước những cú thúc vũ bão là quá rõ, còn ai trên đời có thể thấu hiểu những phản
ứng cơ thể của cậu hơn hắn nữa.
“Thế nào? Khó chịu không? Vẫn là ánh mắt đó à? Địt mẹ nó, tụi
mày đưa nó lại đây.”
Khương vừa nhấp đụ vừa ra lệnh cho hai tên đàn em dẫn Thanh
tới ngay trước mặt.
“Cho nó quỳ xuống để nhìn cái cách tao chơi bồ nó sướng như
thế nào.”
“Dạ đại ca, quỳ xuống mày.”
Thằng Hùng thẳng thừng đá vào chân Nghiêm khiến hắn không tự
chủ được mà quỳ xuống, Thanh dường như cũng bị dục vọng ngự trị mà cộng hưởng với
thằng Khương làm ra những cú nhấp nhả vang rền.
“AA hâ.a... Nghiêm... Nghiêm... haaa haa,.. cặc to quá... chết
em rồi... cứu em... haaa haaa.”
Thấy rõ sự hèn mọn của Thanh và biết được cậu lần nữa cắm sừng
mình theo một cách nào đó, thậm chí còn dẫn dụ hắn tới để nhìn một màn này. Chẳng
lẽ phải đẩy hắn xuống tới cùng cực cậu mới vừa lòng.
“Sao hả? Đéo biết nói gì à? Hay mày không phục, địt mẹ tao đụ
thằng bồ mày phúc phần của nó, cũng là phúc của mày, thứ phế vật như mày nói
không chừng địt nó đéo sướng được, tao nói phải không Thanh?”
Thanh chần chừ không đáp nhưng Khương cũng theo đó mà dừng lại
việc nhấp đụ, đồng thời ghìm chặt cơ thể cậu lại để tránh cậu nhún nhẩy trên cặc
gã.
“AA... nóng quá.. ngứa.,.. ngứa đít quá... đụ em đi... đụ em
đi.. aaa ... nứng quá... không chịu nổi... Nghiêm.. em bị bỏ thuốc... nóng
quá.... aAAA.”
“Muốn hết ngứa thì nói tao nghe, tao với chồng mày ai đụ sướng
hơn?”
“Anh đụ sướng.. anh Khương đụ sướng hơn.. đụ em đi anh ơi...
AAAAA”
Nhìn một màn diễn giả tạo thiếu kiên nhẫn của Thanh khiến
Nghiêm triệt để chết lặng, Khương thấy ánh mắt của hắn tan rã liền tưởng rằng
đã công phá được phòng tuyến, tiếp tục sỉ nhục.
“Nghe rõ chưa phế vật? Phế vật như mày chỉ xứng xách giày
cho tao thôi, nào... tới... hửi thử mùi vớ của thằng đàn ông đụ bồ mày coi đỉnh
cỡ nào? Tới, nói không chừng khiến mày nứng cặc đấy.”
Nghe được mệnh lệnh, hai đứa đàn em liền nhấn đầu Nghiêm vào
ngay lòng bàn chân vẫn còn đi vớ trắng bẩn thỉu của Khương, nhanh chóng, một thứ
mùi nồng thúi khủng khiếp xộc vào mũi khiến hắn run rẩy.
“Đại ca, thằng chó này nứng thiệt kìa, địt mẹ hửi vớ thúi của
đại ca mà nó nứng nguyên cây, ha ha ha ha, thì ra cũng là chó.”
Nghe được lời của đàn em, Khương nhanh chóng nhìn xuống nhưng
đợi gã vẫn là ánh mắt quyết liệt của Nghiêm, dù rằng bên dưới thực sự đã nứng, có
điều ánh mắt không hề bị dục vọng chiếm đóng, vẫn giữ được lí trí nhất định. Thanh
trong cơn sướng cũng nghe được và cậu cảm thấy vô cùng thích thú, nếu thế phải chăng
có thể đưa hai người đi trên một con đường đầy rẫy dục vọng hấp dẫn hơn, nói không
chừng cả hai về sau có thể trở thành hai con chó dưới chân những gã đàn ông mạnh
mẽ như Khương chẳng hạn.
Song, Khương không hề nghĩ vậy, rõ ràng Nghiêm đã bị mùi vớ thúi
công phá, nô tính là có nhưng đã bị hắn kiểm soát, hoàn toàn khác với Thanh hay
những con chó khác mà gã từng chơi, vì thế gã thử ra sức giẫm mạnh vào mặt Nghiêm
nhưng kết quả vẫn không thay đổi, ánh mắt đó vẫn như vậy, không hề lay chuyển.
RẦM!
Chợt, cánh cửa bị đá bung ra, tụi thằng Kiệt và Trọng lao vào,
lấy thế chủ động tấn công ba người thằng Khương, cuối cùng chỉ ngang tay vì không
dám náo lớn, thằng Kiệt vội vàng chạy lại đỡ Nghiêm, Trọng thì tiến đến chỗ Thanh
giúp cậu mặc lại quần áo.
“Tao chiều còn có tiết phụ đạo, mày đưa Thanh về giúp tao đi
Trọng.”
Nói rồi Nghiêm rời đi cùng thằng Kiệt, Thanh nhìn theo với vô
vàn bối rối và dục vọng chưa được thỏa mãn.
Nhận xét
Đăng nhận xét