Chương 1: Nảy mầm
Quê thằng Kiệt ở Phan Thiết, gần biển, cha làm nghề đánh cá
nên lúc nhỏ nó vẫn thường theo ra biển chơi, sau này lại vào đội tuyển bóng đá
nên nước da của nó trở nên đen nhẻm, bù lại cơ thịt rất săn chắc, năm nay vừa
tròn 20 tuổi đã cao tận 1m9, nhìn vẻ ngoài có thể thấy Nghiêm vạm vỡ hơn nó
nhưng nếu thực sự so thì cơ bắp không bằng, hẳn là do chênh lệch về chiều cao.
“Anh muốn ở lại mấy ngày?”
“Câu lạc bộ của em cho nghỉ mấy ngày?”
“Cỡ một tuần lận, anh có muốn lên sớm tìm chỗ ở mới không?”
“Không gấp, kệ đi.”
Nghiêm lắc lắc đầu, không phải bận tâm về mối quan hệ cũ, chủ
yếu tương lai quá khó để quyết định nên tạm thời hắn chưa muốn nghĩ tới.
“Vâng, nhưng mà lên em ở chung anh được không?”
Thằng Kiệt cũng không giỏi chuyện tình cảm nên nó chỉ có thể
nói những gì trong lòng, đó giờ chưa từng quen con trai, trông ánh mắt nó nhìn
xuống chờ đợi tràn ngập hy vọng khiến Nghiêm không thể không gật đầu.
“Yes!!”
“Anh hai, anh Nghiêm, đi đá bóng nè, tụi ông Thế sắp qua tới
rồi.”
Xa xa có tiếng vọng lại, đó là thằng Nghĩa – em trai của Kiệt,
mới vừa vào lớp mười, trai miền biển nên khỏi nói vô cùng khỏe khoắn, dường như
gen nhà này ai cũng cao ráo nên hiện tại nó đứng đã cao bằng Nghiêm, tóc tai cắt
thành đầu đinh y như anh hai nó, chỉ có cái là chưa tập gym gì cả nên nhìn vẫn
khá khô và gầy.
“Biết rồi, về liền.”
Nghe thằng Kiệt kể người tên Thế gì đó là đối thủ từ nhỏ tới
lớn của nó, mỗi khi chia làm hai đội đều không bao giờ đá cùng nhau, thậm chí
còn đánh lộn vài lần nhưng càng như thế mối quan hệ càng khó phá vỡ, mỗi lần thằng
Kiệt về thì Thế đều gạ kèo đá một hai trận.
“Giờ Thế đi học hay đã ra làm rồi.”
“Đi làm rồi anh, nó học dở lắm, như em ha ha ha, mà do nhà
nó kinh tế hơi khó nên đầu tư bước đầu để theo nghiệp cầu thủ không được, giờ
nó đi đánh cá với ba em.”
“Ò, thế cũng hay, làm sớm lấy vợ sinh con sớm, nhân sinh
viên mãn.”
“Vậy nào em lấy anh được? Tốt nghiệp được không? Chứ đợi em
nổi tiếng chắc còn lâu lắm.”
“Ha ha ha...”
Nghiêm cười cười không trả lời, mặt hơi cúi xuống suy nghĩ
gì đó. Cả hai về tới nhà liền mang vào giày, vớ rồi đi thẳng tới chỗ hẹn,
Nghiêm lâu rồi không chơi nên chỉ ngồi nhìn tụi nó đá, những thanh niên thoăn
thoắt di chuyển trên sân, những cặp chân chắc khỏe nong đầy những đôi giày đá
banh đủ loại màu sắc khiến tầm mắt của hắn nhất thời không dứt ra được, dục vọng
theo đó bùng lên, giờ đây đã không cần phải kiềm nén nữa rồi, chợt nhớ lại những
ngày tháng đó, thật quá mệt mỏi.
Không nhớ thì thôi, đã nhớ tới liền như thước phim quay chậm
tua về, từng chi tiết một. (*** mấy chương sau mới tiếp tục đoạn này)
...
(Hồi ức)
Đang làm việc Chiến đột nhiên nhận được tin nhắn, vậy mà
không ngờ là của Nghiêm gửi tới, hắn và Thanh đã dọn về hơn một tuần rồi, trước
giờ cả hai cũng chưa nhắn tin hay gọi điện gì cả.
“Tôi có việc nhờ, dùng cái lần ông thiếu nợ.”
Thấy được dòng tin nhắn gãy gọn Chiến liền hơi nhắm mắt suy
nghĩ, trong đầu không khỏi hiện lên những biểu cảm gay gắt, căm ghét, cương quyết
của Nghiêm, mặc dù biết bản thân hắn chất chứa nô tính nhưng vẫn đủ sức để khống
chế, đè nén, Chiến chính là ưa thích kiểu nô lệ như thế, chỉ cần đột phá phòng
tuyến đó sẽ trở nên dâm đãng cùng cực.
Ngồi đợi hơn mười phút liền nghe chuông cửa vang lên, Nghiêm
ra mở và thấy ngay thân ảnh bệ vệ của Chiến xuất hiện, hôm nay gã mặc quần tây,
áo sơ mi xắn nửa ống tay, đeo thêm caravat, bên dưới đạp Loafer và sheer sọc mỏng,
đầu tóc vuốt ngược gọn gàng, gương mặt vẫn luôn một trạng thái hơi nhíu mày,
môi dày, trán cao, góc cạnh khá rõ mang đậm khí chất của một người đàn ông trưởng
thành, phong độ.
“Có chuyện gì?”
Vừa hỏi Chiến vừa bước thẳng vào bên trong nhà, ngồi xuống
sofa, nhìn theo dáng đi, đứng rồi ngồi của gã luôn thẳng thóm, chân dang rộng
trông vô cùng khí phách khiến ánh mắt Nghiêm theo đó không cách nào dứt ra được
nhưng vẫn phải cố đè lại, đây không phải thời điểm mà hắn có thể đầu hàng, bằng
không từ nay sẽ bị Thanh dẫn dắt vào những cuộc chơi dâm đọa, để trả thù cho
tình cảm ngần ấy năm bị chà đạp, hắn phải quyết tâm hơn.
Tiến lại gần, ánh mắt của Chiến vẫn hơi chau lại nhìn Nghiêm
chờ đợi, thấy hắn như nghẹn lại ở cổ họng gã liền móc ra bao thuốc, lấy một điếu
mồi lên rồi rít vài hơi, chầm chậm cất giọng.
“Không đứng nói được thì quỳ xuống mà nói!”
Nghe được, tâm lý của Nghiêm sớm đã đổ vỡ khi lén lút nhìn
gã đàn ông này chơi đụ người yêu hắn đủ kiểu, thậm chí còn khiến Thanh làm ra
những điều đồi bại với hắn, từ vớ dơ cho tới nước tiểu, hay ngày ở bệnh viện hắn
đã sục bắn trong phút chốc khi ngửi mùi vớ thúi trực tiếp trên chân gã đàn ông
này, thực sự Nghiêm đã sa đọa từ những giây phút đó, cặc hắn sớm đã bị mị lực của
Chiến chinh phục, muốn quỳ gối dưới chân gã để hầu hạ, phục tùng nhưng sự khao
khát trả thù và không muốn chấp nhận dễ dàng luôn vực lại tinh thần của hắn, kết
hợp với bản tính kiên cường, có thể kiềm nén dục vọng nên mới không đầu hàng.
Phịch! Đầu gối chạm đất cũng là lúc Nghiêm phải ngước nhìn
lên mới chạm được ánh mắt của Chiến, tự thấy bản thân hèn mọn nhưng ở ngay vị
trí này hắn mới cảm nhận đúng cương vị của chính mình.
“Tôi muốn ăn cứt của ông.”
“Vì sao?”
“Vì tôi muốn ăn.”
Đổi lại bình thường Chiến sẽ không hỏi han nhiều như thế
nhưng ánh mắt của Nghiêm hàm hứa sự kiên định quá dữ dội, ắt hẳn có gì đó chất
chứa đằng sau, phải là điều gì, nguyên nhân nào mới đủ khiến một kẻ như Nghiêm
vượt qua cả ham muốn dục vọng, sự tôn nghiêm, cao ngạo mà nói ra những lời như
thế.
“Đã từng ăn chưa?”
“Đã thấy qua rồi, hôm bữa ông cho người kia ăn.”
“Thế thì làm chó, từ từ cũng sẽ ăn cứt.”
“Không, ngay bây giờ.”
Chiến gật gù rồi nhìn sâu vào mắt Nghiêm thêm nữa, xác định
rằng sử dụng lần nợ đó chứ không phải sự sa đọa tuyệt đối, có thứ gì đó đang chống
đỡ cho Nghiêm phải làm những điều này, gã không biết, cũng không muốn hỏi.
“Tốt, cởi đồ đi, dù suy tính điều gì thì giây phút mày há miệng
đớp cứt của tao thì mày chính là một cái toilet.”
“Vâng!”
Nghiêm run người đáp lời, nhanh chóng lột bỏ quần áo, đặt điện
thoại quay lại rồi nằm xuống giữa sàn nhà, hắn không thể tiếp tục chần chừ vì sợ
rằng bản thân sẽ không giữ được mà quỳ xuống sủa chó, dập đầu lạy lục Chiến.
Trần nhà rất nhanh bị vùng háng của Chiến bao lấy như thể
toàn bộ tôn nghiêm của hắn đều đã đặt dưới người đàn ông này, từng động tác cởi
bỏ thắt lưng cho tới hai lớp quần bị kéo xuống đều khiến Nghiêm hồi hộp, nhất
là khi thấy được hai quả mông căng tròn, săn chắc hiện ra trong trầm mắt rồi từ
từ hạ xuống, khe đít mở rộng khiến hắn thấy được hàng lông chạy dọc hai bên và
nơi tư mật đang bít chặt và ngay khi nó hạ xuống gần sát, miệng Nghiêm như bản
năng há ra mà không hề chần chừ, chẳng khác nào đã luyện tập, tưởng tượng tới
giây phút này từ lâu.
Phải, không thể chối cãi được, kể từ ngày thấy Dũng điên dại
ăn cứt của Chiến hắn đã không cách nào quên, mỗi lần chịch đụ đều nghĩ đi nghĩ
lại và trở thành động cơ bắn tinh trong phần lớn những trận làm tình, thậm chí
nhiều lúc chỉ cần nhớ đến hắn liền không kiềm được mà móc cặc ra sục, thực sự
vô cùng nhục nhã.
Thời gian chầm chậm trôi qua từng giây một, Nghiêm hồi hộp tới
mức đổ cả mồ hôi nhưng cơ miệng vẫn không chịu khép lại như sợ bỏ lỡ, hai tay
dang sang hai bên nắm lấy cổ chân to khỏe của Chiến rồi cứ thế sờ vuốt sheer mỏng
bên trong, cảm giác mang lại vô cùng kích thích, tới nỗi chân Nghiêm bên dưới tự
động bắt chéo, quắn quéo từng ngón, đặc biệt là khúc cặc sớm đã nứng đến cực kiểm,
rỉ ra nước dâm liên hồi.
Chợt, một thứ gì đó nhú ra khỏi khe đít khiến Nghiêm run
lên, nhục nhã trào dâng tới tận đỉnh đầu khi chỉ mới vừa thấy hắn đã không nhịn
được mà cong lưỡi lên đón lấy, chẳng mấy chốc hoàng kim nối đuôi nhau tràn vào
khoang miệng, thậm chí tràn cả ra ngoài, xong xuôi Chiến liền lấy giấy đã chuẩn
bị sẵn lau sạch sẽ, thảy thẳng xuống bồn cầu hình người bên dưới rồi đứng dậy,
kéo quần lên.
Vài phút sau tiếng cửa chính khép lại cũng vang lên để báo
hiệu cho Nghiêm biết Chiến đã rời khỏi, gã chính là như thế, một khi đã xem
thành toilet liền lạnh lùng và sử dụng đúng mục đích. Để lại Nghiêm lúc này thở
hồng hộc với đống chất thải tràn ngậm gương mặt nam tính, cặc hắn bên dưới chẳng
biết đã bắn từ lúc nào, chỉ thấy một bãi tinh dịch nhầy nhụa khắp nơi nhưng khi
cơ miệng hoạt động nó lại từ từ nứng lên lần nữa chẳng khác nào vòng lặp.
Vị đắng đến trước, nồng thúi kéo theo sau, phải nói là nồng
thúi tới kinh dị, Nghiêm không ít lần ụa ói, nôn khan nhưng cuối cùng vẫn là nuốt
vào, những hình ảnh này đều đang được quay lại, hắn muốn đổ thừa cho việc bản thân
muốn trả thù nên mới làm tới mức này nhưng thật sự phản ứng dưới dáng tuyệt
nhiên không thể làm giả, mà thôi, càng chân thật càng tốt.
Một tay cầm cặc sục mạnh, một tay bốc lấy từng chút rơi vãi
cho vào miệng, đầu óc bị nhục nhã bao trùm, cứ thế, ánh mắt Nghiêm dần dần tan
rã cho tới khi mọi thứ sạch sẽ, số lần xuất tinh cũng chẳng nhớ nổi bao nhiêu,
chỉ biết lần cuối cùng toàn là nước đái.
Sau khi vệ sinh xong xuôi, bước ra ngoài Nghiêm liền thấy
trên bàn vậy mà xuất hiện một đôi sheer mỏng màu xanh dương, trên đó còn có các
đường sọc trông rất dâm dục, rõ ràng là của Chiến mang ban nãy, không ngờ gã ta
để lại cho hắn, định cầm lên ngửi thử thứ mùi mà hắn thèm khát bấy lâu nhưng
sau một hồi chần chừ liền quyết định quỳ xuống, kê mũi tới ngửi, chỉ một hô hấp
là đủ để nam căn dưới háng ngóc đầu dậy khi vừa mới bị vắt kiệt.
Không quá nồng vì là sheer mỏng nhưng đầy đủ hương vị, sự
chiếm hữu, mạnh mẽ của Chiến, thật sự chỉ cần ngửi tới Nghiêm liền tưởng tượng
ngay tới gã, những dáng đứng, dáng ngồi, điệu bộ và thanh giọng mà Chiến thường
thực hiện, quá mức hấp dẫn.
Nhận xét
Đăng nhận xét