Chuyển đến nội dung chính

HÀNH TRÌNH SA ĐỌA CỦA CÔNG BỊ CẮM SỪNG (PHẦN 2) - Chương 6: Trốn chạy

 Chương 6: Trốn chạy

Hai hôm tiếp theo mọi thứ vẫn diễn ra êm đẹp, gia đình của thằng Kiệt rất hiếu khách, hôm nay còn làm một bữa thịnh soạn vì ba nó chuẩn bị đi tàu về, Nghiêm cũng theo đó phụ các việc vặt, tới khi xong xuôi thì thằng Kiệt cũng vừa đi đá bóng về, đề nghị cùng ra bãi biển dạo, chút nữa ba nó về tới thì lên tiệc luôn.

 

“Cũng được.”

 

Nghiêm gật đầu rồi cùng đi dạo, nhìn cả người thằng Kiệt sướt đẫm mồ hôi mà không khỏi thấy kích thích, nghĩ tới sau này bản thân ngày ngày tiếp xúc, nhất định sẽ vô cùng tuyệt vời.

 

Khu quanh nhà của thằng Kiệt tuy cũng có bãi biển nhưng không phải nơi đông đúc như những chỗ du lịch, lác đác vài ba người, chủ yếu ai thích thăm thú, hoang dã một tí thì mới tới đây.

 

“Ê anh, bên kia đá banh kìa, có thằng da đen nữa, nhìn muốn gấp đôi mấy ông kia.”

 

Theo hướng thằng Kiệt chỉ, Nghiêm nhìn qua liền thấy ngay một thân ảnh cao lớn, cơ bắp chẳng khác nào những gymer đi thi đấu, vai u, thịt bắp, kết hợp với bộ gen châu Phi nên nhìn tướng tá thực sự phải gấp đôi những người còn lại trong sân, lúc này gã đang mặc một chiếc quần đá banh mỏng, bên trong chẳng biết có bận sịp không mà cự vật giữa háng độn thành cục, đung đưa theo từng bước di chuyển.

 

Để ý thấy những người còn lại cũng tầm hơn 30, hẳn là một nhóm người trong công ty hay bạn làm ăn gì đó tụ họp rồi đá vui vẻ, bên ngoài còn có một vài người khác đang chờ đợi thay vào.

 

“Anh thích đô con vậy không? Em tập cho đô y vậy nhé?”

 

“Không cần, đô quá sao chạy nhanh được mà đá.”

 

“Ha ha, nhìn ổng chạy kìa, chủ yếu là sức thôi, đợi em xíu.”

 

Nói rồi thằng Kiệt đột nhiên đứng dậy đi về hướng đó khiến Nghiêm khó hiểu, nhìn qua liền thấy gã da đen kia cũng chuẩn bị rời khỏi sân bóng để thay người. Nghiêm thấy thằng Kiệt vậy mà bạo dạn bắt chuyện với gã ta, chẳng biết nói gì đó rồi cả hai đột nhiên cúi người lột vớ đá banh trao đổi cho nhau, sau đó thằng Kiệt còn chỉ chỉ tay về hướng của Nghiêm cười tươi rói, gã da đen cũng vẫy tay chào hắn, cuối cùng hai người cụng tay một cái chào tạm biệt, thằng Kiệt hí hửng cầm về đôi vớ đen dài của gã kia đưa cho hắn.

 

“Nè, thích không? Sau này chỉ cần anh muốn vớ đá bóng của ai em sẽ đổi về giúp anh, yên tâm, mốt đi cổ vũ em đá nhất định sẽ gặp rất nhiều đôi mà anh thích, mùi thì bao luôn.”

 

Nghiêm hơi sửng sốt, nhất thời không biết nói gì, hắn khẳng định thằng Kiệt thích mình vì ánh mắt đó hắn đã mang suốt mấy năm trời dành cho Thanh nhưng hình như tình yêu của nó có hơi “rộng rãi”.

 

“Nhưng mà nếu vậy.. anh thấy không ổn.”

 

“Không sao, em không quan trọng mấy chuyện khác, kể cả sex, những thứ đó em không nắm bắt được, chiếm hữu, ràng buộc gì gì ấy, em thấy nó hơi trẻ con, trong thế giới của người lớn thì đều có thể giả được, còn nếu thật, chỉ có anh em yêu mới là thật.”

 

Khung cảnh này, lời nói này sẽ trở thành thứ mà cả đời Nghiêm không thể nào quên được, nhất là nụ cười của thằng Kiệt sau khi nói, có thứ gì đó chạm thật sâu vào trái tim hắn nhưng chẳng biết diễn tả thế nào.

 

“Ngượng rồi à? Đó giờ không nhận thính của ai sao? Kệ đi, cầm lấy, vẫn còn ấm hehe.”

 

Thằng Kiệt dúi đôi vớ dày cộm vào tay Nghiêm rồi dẫn hắn về nhà, hẳn là ba nó cũng đã về. Quả nhiên, tới nhà đã thấy ngồi đầy một nhóm người, có cả thằng Thế và ba của nó.

 

“Thưa chú Việt, chú Ba, chú Bảy.”

 

Nghe thằng Kiệt xưng hô Nghiêm cũng gật đầu theo chào hỏi rồi ngồi xuống dùng bữa, để ý ai nấy cũng cởi trần, cơ bắp của đàn ông làng chài thì khỏi phải bàn, không cần gym vẫn tuyệt đối vạm vỡ, săn chắc, tập trung mạnh vào cơ ngực, bắp tay và vai, bụng dù không có múi rõ nhưng nhìn vào liền biết mỡ thừa rất ít, lực lượng tràn trề.

 

Ngồi ăn uống rồi nốc vài ly bia khiến cho dục niệm trong lòng Nghiêm vốn đã bị đè xuống liền bộc phát trở lại, nhìn đâu cũng toàn những thân hình nóng bỏng, tuổi tác có lớn vẫn chỉ dậm thêm nét phong trần, khỏe khoắn của bọn họ mà thôi.

 

“Anh sao vậy, mệt à?”

 

Thằng Kiệt thấy Nghiêm khựng lại ngó nghiêng liền ghé vào tai hỏi.

 

“Ừ, anh hơi mệt, anh vào phòng nghỉ trước đây.”

 

Kiệt không nói gì mà chỉ gật gật đầu, ba nó vẫn còn ngồi với cả vẫn chưa có dấu hiệu tàn tiệc nên nghỉ sớm sẽ không phải, lâu lâu ba con mới gặp nhau.

 

Nghiêm về tới phòng cố gắng nhìn bản thân trong gương rồi hơi nhíu mày lại, trong đầu ngổn ngang vô vàn cảm xúc, những lời thằng Kiệt nói ở bãi biển vừa nảy thực sự đã chạm tới trái tim hắn nhưng cũng chính vì vậy hắn càng không thể để những điều không tốt đẹp xảy ra với nó.

 

“Nếu kháng cự được thì sao?”

 

Tự hỏi rồi sực nhớ tới đôi vớ vừa nãy thằng Kiệt đổi cho hắn, vẫn còn nằm ngay ngắn trên bàn, Nghiêm tiến lại chụp lấy rồi thẳng thừng đưa lên mũi hít một hơi để kiểm chứng, có chăng bản thân đã sa đọa, dâm đãng tới mức có thể nổi nứng với bất kỳ người đàn ông nào khác, chẳng còn chốt chặn, kiềm chế gì nữa.

 

“AAAAAAA!!”

 

Chỉ một hơi đầu tiên Nghiêm đã không kiềm được nhăn nhó, cuối cùng là bất lực gào thét khi dương vật dưới háng đã nứng lên rõ ràng, mùi nồng thúi từ vớ đá banh của gã đàn ông da đen nhanh chóng xộc vào mũi khiến cho não bộ xuất ra dáng vẻ của chủ nhân nó, là một tên đàn ông cao lớn, vai u, thịt bắp, thêm nước da đen nhẻm trông vô cùng mạnh khỏe, đặc biệt hắn còn nhớ rõ cục u dưới háng gã khi di chuyển trên sân, rõ ràng tâm trí của Nghiêm sớm đã để ý người đàn ông đó, nếu vậy khi quen với thằng Kiệt.. hắn chẳng phải sẽ thành Thanh thứ hai và thằng Kiệt sẽ gặp vô vàn đau khổ.

 

Nghiêm tự nhớ bản thân đã từng khó chịu cỡ nào khi phát hiện Thanh ngoại tình, sau đó là một chuỗi ngày đấu tranh giữa việc chấp nhận hoặc cố gắng cưỡng lại để làm một cú trả thù đánh vào tâm lí thật mạnh, hắn không muốn thằng Kiệt cũng trải qua như vậy.

 

Rốt cục thì, thiên thần và một kẻ sa ngã... không thể cùng đường.

 

Buổi nhậu kéo dài tới tận khuya, lúc thằng Kiệt gõ cửa phòng đã xỉn tới mức không nhìn thấy gì nữa, Nghiêm cố gắng lôi nó lên giường, cẩn thận lau mình rồi thay đồ cho nó, xong xuôi như cảm nhận được thoải mái, mắt nó không mở nhưng vẫn cười nhẹ, cất giọng nhựa nhựa.

 

“Sướng ghê, nay xỉn có người chăm nữa.”

 

“Ngủ đi, khuya rồi, anh tắt đèn à.”

 

“Vâng, ngủ với em.”

 

Nghiêm tắt đèn, kéo chăn đắp ngang người nó, dù mới quen nhưng hắn vốn giỏi quan sát, thằng Kiệt phải có chăn trên người mới không giật mình, bên ngoài lại lộp bộp tiếng mưa như muốn ngăn cản thứ bình yên này đổ vỡ, bất quá, phá thì mới lập, mọi thứ chỉ là nhất thời, nhìn trong góc phòng chiếc vali vẫn còn nguyên vẹn quần áo, Nghiêm thầm nghĩ may mắn vì lúc đó không cho thằng Kiệt xếp đồ ra ngoài, cửa phòng bật mở, đêm nay thực sự là gió giông.

...

Ngủ một giấc tới tận trưa, thằng Kiệt mở mắt cảm thấy người hơi mệt mỏi, nhìn bên cạnh và khắp phòng đều không tìm được bóng dáng mà nó muốn thấy, lồm cồm bò dậy, vừa chạm vào cạnh bàn lấy thế đã va phải tờ giấy gì đó, cầm lên đọc liền thanh tỉnh.

 

Nghiêm không viết nhiều, đại khái chỉ là thẳng thừng thừa nhận dục vọng và nghĩ sẽ trở thành một “Thanh thứ hai” nên tạm thười không muốn bước vào một mối quan hệ nghiêm túc, hơn nữa nó là cầu thủ, cũng không phù hợp vướn vào tình cảm này kia mà nên tập trung cho sự nghiệp.

 

“Phải chi em gặp anh của lúc trước, còn bây giờ chúng ta không cùng một loại người, không hợp nữa. Không thay em quyết định điều gì cả, anh chỉ đang đưa ra quyết định của mình, đừng buồn nhé.”

 

Thằng Kiệt không nhớ nó đã ngồi lại giường bao lâu, chỉ biết lúc nghe tiếng gọi của mẹ đã là giờ ăn tối, hoàng hôn cũng đã tàn, tính ra nhanh thật nhưng rõ ràng là nó đúng, trong thế giới của người lớn chỉ toàn là giả tạm và Nghiêm hình như cũng không yêu nó.

 

“Không cùng một loại người à...”

....................................

(Nửa năm sau)

“Chà, nay hot boy của khu về trễ hen.”

 

“Dô vài ly không, qua nhậu với mấy chú nè.”

 

“Nay đi đâu mà ăn mặc lịch dự dữ.”

 

Ba, bốn gã đàn ông trung niên ngồi dưới ngay khu chung cư bày bàn nhậu nhẹt, một giang hồ xăm trổ, một họa sĩ không tên tuổi, thợ điện, shipper, chẳng hiểu vì sao lại có cái tổ hợp này mà mỗi lần Nghiêm đi qua đều sẽ bị chọc ghẹo, ban đầu hắn cũng vui vẻ đáp lại nhưng vì bọn họ có men rượu nên nói chuyện hơi quá đà, nhiều khi tay chân còn táy máy sờ nắn mông, ngực căng tròn của hắn nên mỗi lần đụng mặt hắn sẽ gật đầu rồi lủi đi luôn.

 

Lên tới căn hộ, vừa mở cửa thì âm thanh bên trong đã thoát ra, ngay giữa phòng khách vậy mà đang diễn biến một trận điều giáo, kẻ giữ vai trò thống trị ngồi trên sofa, vai u, thịt bắp như một vận động viên thể hình chuyên nghiệp, gã sở hữu gương mặt điển trai, bụi bặm với hàm vuông, lông mày rậm, để râu, tóc cắt ngắn, gộp lại trông có hơi tí thô bỉ.

 

Lúc này gã đang mặc một chiếc áo thun gym màu trắng, bên dưới đi legging tới đùi, bó sát tuyệt đối vào bắp chân nổi lên từng khối cơ được rèn luyện khô đét, dưới đi thêm vớ đen cao nửa ống chân và đang được một thanh niên ôm lấy vừa liếm vừa ngửi trông rất thèm khát.

 

“Về rồi à? Đi dạy trong trường mà cũng tăng ca nữa hả?”

 

“Không phải, đi ăn cảm ơn ông Cường, cũng ổng giới thiệu vô dạy nên mời một bữa.”

 

“Vậy mà không rủ anh em gì trơn, có mua gì về cho tao không?”

 

“Nè, có mua hộp cơm gà, chơi xong thì ăn đi, tao nghỉ ngơi trước.”

 

“Ê, lại ngồi chơi xíu, thằng nhóc học viên mới vô mà giờ xin làm chó rồi này, địt mẹ ngày càng nhiều chó, mốt phòng tập chắc toàn chó không quá.”

 

Người đối đáp nãy giờ với Nghiêm là Tùng, bạn ở ghép hơn nửa năm nay của hắn, đang làm chủ một phòng gym, nhà này cũng của gã nhưng do ở một mình quá chán nên mới tuyển người về ở cùng, tiền nhà cũng ổn, không gian thoải mái, Tùng cũng dễ tính nên Nghiêm dự định sẽ ở lâu dài luôn.

 

Nghe gã đề nghị Nghiêm cũng đi lại ngồi ngay bên cạnh, thiếu niên 18, 19 tuổi bên dưới đang trần truồng nhìn lên dò xét, thấy Nghiêm cũng một dạng hơn mét tám lại đô con, phi thường nổi bật sau lớp áo sơ mi, quần tây đen khiến nó cực kỳ khao khát, trên chân hắn còn đạp một con zip boots chuẩn chỉnh, thành thực mà nói với giao diện này khó có con chó nào kiềm lòng được.

 

“Mê bạn bố mày rồi hả con súc, hít cái này vào rồi tưởng tượng, chứ mày nghĩ thứ chó như mày xứng không?”

 

“Dạ.. dạ bố, con súc vật không xứng ạ haaa.. hítttt hítttt.”

 

Popper được đưa tới và thiếu niên không gần ngại hít liên tục mấy hơi thật sâu, sau đó thằng Tùng lấy tay bóp chặt mũi thằng nhóc lại cho tới khi nó không chịu nổi mà phản khảng.

 

Nghiêm đã nhìn không ít thanh thiếu niên gục ngã trước trò này của thằng Tùng, quả nhiên, sau đó thằng nhóc lập tức run rẩy cả người, há to miệng, gương mặt dại ra, ngay khi chân đi vớ đen được đưa tới nó không hề ngần ngại mà ôm lấy hít ngửi, bú liếm điên cuồng.

 

“Địt mẹ con súc vật, sướng sao? Não chó mày giờ có gì?”

 

“Dạ sướng... phê quá bố ạ.. não chó giờ toàn mùi vớ thúi của bố Tùng ... haaa.,.. haa.a. nồng quá... con chó phê quá... AAA haa..”

 

“Ha ha ha, cái địt mẹ con chó ngu, nằm xuống, để bố chà hết mùi thúi lên mặt chó mày.”

 

“Haa.a. hhaaa.. dạ.. dạ bố.”

 

Thằng nhóc theo lời lật đật nằm xuống ngửa mặt lên, hai chân đi vớ của Tùng giẫm xuống mặt một cách mạnh bạo nhưng nó chỉ ôm lấy mà hít ngửi như cực kỳ thèm khát.

 

Tùng ở bên trên chộp lấy chiếc trùm đầu đặt ngay bên cạnh đội lên, chỉ chừa lại mỗi phần miệng lộ ra, ở mũi có hai chiếc lỗ nhỏ dùng để ngửi, vải ở mắt hơi mỏng nên vẫn thấy được cơ bản, nhìn lớp vải đen bó sát vào cơ mặt của gã khiến Nghiêm phút chốc bị kích thích theo.

 

Tiếp đó, Tùng đưa lên chai popper vẫn còn trong tay hít mấy hơi thật mạnh, ít nhất phải hơn mười giây, Nghiêm chăm chú nhìn gã ngửa mặt trong phút chốc rồi cũng chợt rung lắc đầu hệt như thằng nhóc lúc nãy, miệng theo đó há ra nhưng Tùng dường như còn chịu nhiều kích thích hơn nên chiếc lưỡi không kiềm được mà thè dài, hai tay tư siết lấy đầu ti săn nhọn dưới lớp áo gym mỏng bó sát.

 

“EEE hèeee... haaa.. haaaa.”

 

Tùng quay qua nhìn Nghiêm với khuôn miệng không khép lại được, lưỡi vẫn thè ra như chó, từ từ chồm qua bên phía Nghiêm, lúc gần tới nước miếng của gã còn mất tự chủ chảy ra từ trên đầu lưỡi khiến cho mọi thứ càng trở nên dâm dục, biến thái cực kỳ.

 

Nghiêm nhăn nhó, cật lực kháng cự nụ hôn đang đưa tới nhưng cơ thể như bị định trụ lại cứng đờ, cuối cùng khi chiếc lưỡi kia gần chạm vào môi hắn mới tỉnh táo lại mà đưa tay ngăn cản. Tùng không thất vọng mà đổi qua liếm lên ngón tay Nghiêm, đợi gã ăn đủ hắn mới rút lại rồi đứng dậy đi về phòng.

 

Do đã đến và ở thành phố này được vài tháng nên về cơ bản mọi thứ đều đã được mua sắm đầy đủ, lần đó khi rời Phan Thiết, Nghiêm liền cắt liên lạc với thằng Kiệt, hẳn nó sẽ hơi sốc nhưng dưới sự ham muốn của hắn, nào là vụ muốn nó chịch gái rồi lại có suy nghĩ với người đàn ông khác thì rời đi có lẽ sẽ tốt cho cả hai.

 

Ting!

 

Có tin nhắn được gửi tới – Quốc Cường, đây là người thứ hai thân thiết và hay giúp đỡ Nghiêm khi tới nơi xa lạ này, anh ta năm nay vừa tròn 30 tuổi, là giáo viên dạy thể dục của một trường cấp ba, cả hai quen nhau khi cùng đến tập phòng gym của Tùng, cũng nhờ anh giới thiệu mà Nghiêm được vào trường dạy tin học dưới dạng hợp đồng, thêm vài job trên mạng nữa nên cuộc sống khá ổn thỏa.

 

Mở ra tin nhắn, bên trong là một tấm ảnh của Cường mắc mưa, cả người ướt như chuột lột nhưng cũng đồng thời làm cho từng thớ cơ bắp của anh lộ ra dưới lớp áo, quần thể dục khá mỏng, thực sự cơ bắp chẳng kém gì Tùng, nghe nói anh từ trường đại học thể dục thể thao ra, thời sinh viên đã chăm chỉ đi gym nên mới được bộ dáng như hiện tại.

 

Cường để đầu trọc, xương hàm hai bên phát triển tốt, lộ ra khá rõ nên trông có vẻ rất ngầu, không quá đẹp trai nhưng mang nét đàn ông trưởng thành, phong trần, bụi bặm.

 

Không biết vô tình hay cố ý nhưng bên dưới, ngay đũng quần thể dục do bị ướt mưa hằn lên một bọc khá lớn, chỉ nhìn thôi đã cảm thấy cổ họng hơi nghèn nghẹn.

 

“Em về có mắc mưa không?”

 

“Không anh, chắc chưa mưa tới, nãy về chỉ hơi chớp thôi.”

 

“Thế mai em có đi tập không?”

 

“Có, chắc giờ cũ.”

 

“Ok, để mai anh qua tập chung.”

 

Nghiêm thả icon thay cho câu trả lời, hắn biết Cường thích mình, không chỉ nhiệt tình mà còn thấy rõ trong ánh mắt và cách nói chuyện thường ngày, chỉ là khoảng thời gian trước chưa ổn định, cảm xúc trong lòng vẫn hơi rung rinh nên hắn chưa nghĩ tới xác lập một mối quan hệ mới.

 

Tiến tới trước gương đứng, từ từ cởi ra quần áo trên người, chẳng mấy chốc cơ thể vạm vỡ của hắn hiện ra, kết hợp với hình xăm trên ngực kéo dài qua một bên vai trông rất dữ dằn, nét mặt trưởng thành, đàn ông hơn trước, cơ bụng cũng đã hoàn hảo sáu múi, bắp đùi thô to với các thớ thịt nổi cộm, phải nói Nghiêm của hiện tại sở hữu vẻ ngoài khá hoàn mỹ.

 

Song, ngay giữa háng lí ra được ngự trị bởi một khúc cặc 18cm nhưng đã bị thay vào bằng một chiếc khóa nhựa màu đen, có dây cố định quanh hong khiến cho mọi thứ trở nên tương phản, thứ này là Nghiêm tự đeo, hắn muốn kiểm soát lại cơn nứng, khôi phục lí trí như trước đây, nhìn precum dính dớp ở ngay lỗ tiểu hắn cũng không chắc đây là quyết định đúng đắn hay sai lầm.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhận xét

  1. Hóng khúc dục vọng Nghiêm bùng nổ. Hi vọng có nhiều twist nha tác giả.

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Hóng Kiệt sau này tái xuất cũng bị đưa đẩy thành dog, rồi Nghiêm và Kiệt cùng ăn cứt ai đó luôn :)) Nếu v thì chắc hay lắm

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CON ĐƯỜNG THA HÓA (PHIÊN NGOẠI) - NGOẠI TRUYỆN 7: KẾT CỤC

  Cảm ơn mọi người đã hỏi thăm sức khỏe nha, tạm thời thì tui vẫn ok hehe, tại vì có đủ thứ xét nghiệm với chích ngừa nữa nên dừng lại hơi lâu, mn thông cảm. Ngoại truyện 7: Kết cục “Ủa, anh về rồi à.”   Dương bước ra khỏi nhà tắm liền thấy ngay Vũ đang tập trung xem gì đó, thấy cậu anh vội vàng tắt ngay.   “Anh về nãy giờ, chuẩn bị đi tắm.”   “Ok, anh tắm đi.”   Dương cũng đoán được vừa nãy Vũ đi đâu, bất quá cậu không muốn truy hỏi vì thường anh sẽ cho cậu coi sau đó, song, những hành động là lạ vừa rồi khiến cậu không kiềm nổi tò mò mà mở điện thoại anh ra xem.   Trong khi đó, Vũ sau khi vào phòng tắm liền lột sạch sẽ quần áo rồi quỳ xuống sàn, khúc cặc bị khóa chặt sớm đã nứng lên chảy nước dù cách đây không lâu mới vừa trải qua một hồi hoang lạc đầy kịch tính.   Nhớ lại vừa nãy mới gửi cho Kiên ba chiếc clip mà anh sa đọa thành toilet và trở nên thành thục thì đột nhiên lâu rồi không thấy gã cập nhật gì cả lại đăng tải ...

HÀNH TRÌNH SA ĐỌA CỦA CÔNG BỊ CẮM SỪNG - Chương 1: Căn nguyên

  Gần năm giờ chiều, khuôn viên trường cấp ba X sớm đã chẳng còn bóng dáng học sinh nào, vậy mà từ trong nhà kho cũ nằm ở xó xỉnh lại vang lên những thanh âm dữ tợn.   “Sao hả? Bình thường chảnh lắm mà, nhắn tin không trả lời, gọi điện thì chặn, thích im lặng thì ngậm vớ bố mày cho câm mẹ đi. Hừ... dòng đĩ bày đặt giả bộ thanh cao. Gương mặt của mày sinh ra là để đàn ông chơi... biết chưa hả?”   Người nói là một gã đàn ông trung niên cao khỏe, mặc đồ thể dục ra dáng thầy giáo nhưng lời lẽ lại dâm tiện, ô uế cùng cực và trước mặt gã hiện tại là một học sinh nam bị trói chặt, miệng nét vớ bẩn, tóc tai bù xù, dù vậy nét đẹp tuyệt mỹ của cậu vẫn không hề lu mờ, miệng nhỏ, mũi cao, mày rậm, ánh mắt nhu hòa, chỉ một lần liếc ngang đủ cho bất kì ai phải chú ý.   “UHMMMMM!!!”   Bốp! Bốp!   “Đụ má tao giỡn mày hả, thích la không... mẹ nó... gương mặt xinh đẹp đĩ thỏa này nên phục vụ đàn ông tụi tao, làm trò tiêu khiển, làm một con chó để mua vu...

CON ĐƯỜNG THA HÓA (PHIÊN NGOẠI) - Ngoại truyện 6.1: Bất ngờ

“Vũ, không suy nghĩ lại sao? Trở thành súc nô chuyên dụng của tôi cậu sẽ là duy nhất, tận hưởng tất cả khoái lạc của một con chó, bằng không sau này muốn quay lại tôi cũng chỉ nhận một cái bồn cầu mà thôi.”   Giọng Kiên chợt vang lên trong đầu khi Vũ chăm chăm nhìn vào điện thoại, nơi đó có hai video bí mật, một là quay với thằng Duy, còn lại trông qua đã khá lâu rồi. Như bị thôi thúc Vũ mở nó ra xem, khung cảnh thật quen thuộc, rõ ràng ngay tại phòng khách nhà Vũ, vị trí ngồi của anh hiện tại đang bị chiếm đóng bởi một gã da đen cao lớn trong khi bản thân anh đang quỳ mọp trước mặt gã.   Vũ nhớ rõ lúc này là sau khi Brian đụ Dương trong phòng cho tới khi cậu mệt lã người ngủ thiếp đi, bao cao su chứa đầy tinh dịch đặt sệt vẫn còn lòng thòng dính chặt trên con cặc khủng bố của Brian, rất nhanh Vũ đã thấy bản thân trong đó bò tới đớp lấy rồi khéo léo kéo tụt khỏi thân cặc, cơ miệng hoạt động liên tục hút sạch sẽ dâm dịch của gã đàn ông vừa đụ vợ anh.   “Đội ơn ...