Note: khúc sau còn quá dài nên là tui lướt bớt phần hồi ức nha mn, chỉ giữ những chi tiết những người trong mạch truyện chính thôi.
Chương 2: Hy vọng
Sau Chiến, những hình ảnh lượn lờ lướt qua, từ thằng Khương
cho tới Trọng lần lượt Nghiêm đều trở thành toilet cho bọn họ để thu lại những
hình ảnh mà hắn muốn, không biết vì sao khi thấy Thanh ghê tởm trò này hắn lại
cố chấp làm cho bằng được, phải chăng tuổi trẻ bồng bột chính là như thế.
Khương và Trọng sau khi được đề nghị cũng bất ngờ nhưng cuối
cùng vẫn xuôi theo đó mà thực hiện, ai nấy đều có máu thống trị, thêm vào mỗi
khi đối diện với ánh mắt nghiêm nghị, kiên quyết của Nghiêm, bọn họ đều cảm thấy
bản thân đã nợ hắn. Song, khi nhìn Nghiêm thống khổ, chật vật sa đọa như vậy,
Khương với Trọng cũng ngầm hiểu ra vấn đề nên từ đó không qua lại gì với Thanh
nữa, nhất là Trọng, hắn thấy có lỗi, là bạn thân từ thuở nhỏ lại vì dục vọng mà
phản bội.
Vốn nghĩ mọi thứ cứ thế mà tịnh tiến cho tới người cuối cùng
– thằng Kiệt. Nhớ lúc đó Nghiêm vừa mới bước ra khỏi lớp liền bị nó chặn lại
đòi giải thích, sau đó hai người mới tới phòng kí túc xá của nó, do đăng ký ở
quá trễ nên phòng đôi nhưng chỉ có một người ở, vừa bước vào một mùi vị không dễ
ngửi bốc lên từ kệ giày đặt ngay bên mép cửa.
Trên đó đặt rất nhiều giày, dép, đặc biệt là giày đinh, có
cũ có mới với đầy đủ màu sắc, sau đó là sneaker và vài đôi dép quai ngang, thường
Nghiêm thấy mỗi khi đá bóng xong thằng Kiệt sẽ lột giày đinh rồi mang dép cho
thuận tiện, vì thế rất dễ quan sát độ dơ bẩn vớ của nó.
“Size chân em lớn hơn, nếu không anh muốn đôi nào em tặng
anh cũng được.”
Thằng Kiệt thấy Nghiêm nhìn mãi nơi kệ giày liền lên tiếng,
hắn hơi lắc đầu rồi đi vào trong, có hai giường, một giường nó để đồ đạc lung
tung, giường còn lại để ngủ, quả đúng là phòng trai thể thao, không chút trật tự
nào cả.
“Không cần đâu, nói chuyện chính đi.”
Thấy sắc mặt của Nghiêm nghiêm lại, Kiệt cũng thu đi nét cười
tự nhiên của nó, đáp lời.
“Anh muốn em làm gì.”
Trước mặt thằng Kiệt, đột nhiên Nghiêm lại không dám trả lời
trực diện bởi lần đó, thông qua camera hắn mơ hồ đoán được nó bị Thanh bỏ thuốc,
vậy nên khác với Chiến, Khương hay Trọng, nó là người bị kéo theo vào vũng bùn
dơ này, hắn có lỗi với nó nhiều hơn, vì thế mới cắt đứt liên lạc, bài xích nó
tuyệt đối, bất quá hôm nay lại chủ động tìm tới, đã vậy Nghiêm phải cho nó thấy
sự dơ bẩn của bản thân để biết khó mà lui. Chơi với nhau đã lâu hắn tự biết thằng
Kiệt không phải dân trong giới BDSM nên không muốn nó tiếp xúc nhiều.
Lấy ra điện thoại, mở vài đoạn clip lên, bên trong là những
hình ảnh mà Nghiêm làm toilet cho Chiến, Khương và Trọng khiến thằng Kiệt vừa
nhìn vào liền nhíu mày, bất động, thấy thế Nghiêm liền cất tiếng.
“Nếu không thích thì thôi ngưng, vốn dĩ anh cũng không giận
mày, chuyện hôm đó không trách mày được.”
“Ai bảo không thích!”
Câu trả lời của thằng Kiệt khiến Nghiêm sửng sốt, chưa kịp
phản ứng nó đã bắt lấy tay hắn đưa tới đũng quần, rất nhanh, da thịt hắn đã cảm
nhận được khúc gậy thịt cứng ngắc của nó sau hai lớp quần mỏng manh đang cương
cứng, giậm chí còn hơi giật giật, chứng tỏ cơn nứng phải rất dữ dội.
“Tưởng cái gì khó, cứt thì em dư sức cho anh, chấp cả ba người
này.”
Nghe được câu nói của thằng Kiệt, Nghiêm ngớ người ra, nó thấy
thế liền tiến lại áp môi lên mút nhẹ, cảm giác vừa phớt qua liền kết thúc, thực
sự nó luôn biết dừng lại ở điểm nhất định, không khiến hắn phải khó chịu.
“Nằm xuống đi, em lấy cái này cái.”
Nghiêm không kháng cự, lúc này tâm lí của hắn vẫn khao khát
trả thù Thanh bằng những hình ảnh ghê tởm liền theo lời thằng Kiệt nằm xuống,
song, vừa quay đầu sang đã thấy ngay giày vớ nó vứt lung tung bên dưới, đủ thứ
màu sắc nhưng đa phần là trắng và chiếc nào cũng bị vô số vết bẩn, ố làm cho
đen lại trông rất dơ, kế bên còn có cả giày, hắn thực không hiểu thằng Kiệt có
mấy chân mà mua nhiều đến thế, quả nhiên cầu thủ sẽ khác.
Chẳng mấy chốc, Kiệt đi ra với một cái ghế chuyên dụng cho
việc đi toilet, thấy Nghiêm bất ngờ nó liền giải thích trước.
“Hồi đó em bị chấn thương ở chân, đi lại không tiện nên phải
dùng cái này.”
Nghiêm gật gật đầu không hỏi thêm gì, rất nhanh, chiếc ghế
được đặt ngang đầu hắn, nhìn cái lỗ rỗng tuếch khiến hắn bắt đầu cảm thấy nhục
nhã và xấu hổ, một người không hề liên quan tới, bị cuốn vào câu chuyện giữa hắn
và Thanh, cuối cùng lại còn chấp thuận hỗ trợ hắn làm những điều này.
Nhìn ra đằng trước, thằng Kiệt lần lượt cởi đồ đá banh, lộ
ra bên trong là nguyên bộ legging để giữ nhiệt, nhìn chất vải màu trắng ôm sát
vào từng thớ cơ thịt vạm vỡ, do chiều cao quá áp đảo nên nhìn nó khi chưa cởi đồ
có hơi gầy nhưng thực sự bên trong sờ tới đâu săn chắc tới đó, rất ít mỡ thừa,
đặc biệt là cặp đùi và bắp chân rất to, khỏi phải nói lực lượng bên trong cỡ
nào.
Lúc này Kiệt vẫn còn đi vớ dài màu trắng, hơi chùn xuống dưới
mắt cá trông rất tùy tiện, Nghiêm bình thường sẽ thích kiểu chỉnh tề nhưng chẳng
hiểu sao khi đặt trên người thằng Kiệt lại thấy hoàn toàn tương thích, hài hòa,
tôn lên nét đàn ông của nó.
Từng bước tiến lại gần rồi dạng chân ngang qua ghế, Nghiêm
chú ý từng động tác của Kiệt, hai tay để hai bên mép quần rồi cởi xuống, lộ ra
cặp mông săn chắc và khe đít cũng từ từ hiển lộ khi nó ngồi xuống, lông lá chạy
dọc hai bên mép, rõ ràng không được chăm sóc nhiều nhưng đàn ông vốn dĩ như vậy.
Rất nhanh, hoàng kim từ khe đít bắt đầu rơi ra, miệng Nghiêm
há lớn đón nhận từng chút một, đã qua vài lần ăn nên lúc này hắn đã không còn e
ngại quá nhiều, hơn nữa, người đang ngồi trên hắn là thằng Kiệt, trong lòng vẫn
có chút gì đó yên tâm.
Mùi vị đắng ngắt và nồng thúi xộc thẳng vào khoang mũi và
não hải khiến Nghiêm nhất thời rơi thẳng vào hố sâu dục vọng, tại đây chỉ còn
dơ dáy và hắn chẳng khác nào dòi bọ đang nhấm nháp thứ bẩn thỉu nhất trên đời,
đó là về mặt thể xác, còn tâm hồn hắn cũng đang nếm trải tư vị của hèn mọn, nhục
nhã. Kết hợp lại dĩ nhiên khiến nơi biểu thị của dục vọng nảy sinh phản ứng, cặc
hắn liên tục giật giật, định cầm lấy sục cho ra thì đột nhiên bị chân thằng Kiệt
giẫm lại, cảm nhận vải vớ có những đường gân ma sát và da thịt khiến hắn chịu
nhiều kích thích hơn.
Chẳng mấy chốc, mọi thứ đều đã đạt tới giới hạn, khúc cặc
18cm của Nghiêm bắn ra những dòng tinh trắng đục mà không cần tới sự kích thích
trực tiếp nào, phải chăng đây chính là cái gọi là nô tính, chỉ cần thỏa mãn được
bản chất dâm tiện liền đạt tới cực khoái.
Nghiêm không biết thằng Kiệt nhìn thấy một màn này sẽ nghĩ thế
nào, nếu là người khác hắn không mấy quan tâm nhưng với nó... Nghiêm muốn để ý,
thấy đã xong xuôi, Kiệt đi vào toilet rửa sạch sẽ rồi bước trở ra, từng nhịp
chân đều làm nổi bật con quái vật giữa háng, hằn một đường dài, cứng ngắc, vắt
sang bên hong, chỉ nhìn thôi Nghiêm liền thấy hơi sợ hãi vì thước tất quá khủng
bố.
“Không sục à?”
“Không muốn, lúc nào anh ăn vì em thì em mới tận hưởng, lần
này không phải, em mở nước ấm cho anh sẵn rồi, vào rửa miệng đi.”
Những lời nói tưởng chừng đơn giản nhưng trong mối quan hệ với
Thanh, hắn chưa bao giờ nhận được, phải chăng con người sẽ tìm kiếm những cái
to lớn ở bên ngoài và khát cầu những điều nhỏ nhặt ở những người bên cạnh.
Nghiêm tắt điện thoại đang quay rồi vào toilet rửa sạch, bước
ra đã thấy trên bàn mở sẵn hộp sữa chua, kèm theo một trái chuối.
“Anh ăn đi cho dễ tiêu, khó chịu lắm không?”
Vừa nói Kiệt vừa tiến lại gần xoa xoa bụng Nghiêm, hơi mất tự
nhiên hắn liền không đáp gì mà ngồi xuống ghế tập trung giải quyết sữa chua và
chuối, Kiệt thấy thế cũng im lặng, lục tục dọn phòng, ngày hôm đó kết thúc như
vậy.
Sau đó một thời gian là cảnh tượng xuất hiện cuối video – một
buổi chơi tập thể với sự xuất hiện của bốn người nhưng vẫn như những gì Nghiêm
mong muốn, chỉ có ăn và ăn một cách máy móc, sau đó lần lượt ai nấy đều ra về
cho tới khi tiếng chuông cửa vang lên, Nghiêm đang tẩy rửa nên không ra được,
mười phút sau mở cửa liền thấy thằng Kiệt đứng đợi với trên tay vẫn là hai món
đồ ăn lần trước nó chuẩn bị cho hắn, tới đây Nghiêm mới bắt đầu rung động, ba
người kia hoặc là cảm thấy áy náy, hoặc là vì dục vọng, riêng thằng Kiệt hình
như chất chứa thứ khác.
...
(Thực tại)
Nhờ thế mới có khung cảnh ngày hôm nay, dưới ánh nắng chiều,
gần bờ biền, trên một sân bóng tạm bợ hơn chục thân ảnh thi nhau giành giật
trái banh, đá qua lại, riêng Nghiêm chỉ chú ý vào một vóc dáng cao lớn duy nhất,
thực hiện từng động tác vô cùng điêu luyện, ghi những ba bàn thắng và chốt hạ
trận đấu căng thẳng.
“Lồn má nó, đá tiếp trận nữa mày.”
Một giọng nói tức giận vang lên, vừa nãy thằng Nghiêm có giới
thiệu, gã này là Thế - kỳ phùng địch thủ của nó từ hồi còn nhỏ, bất quá chỉ là
tranh chấp trên sân bóng còn thực ra mối quan hệ giữa cả hai rất tốt vì nhà
cách nhau không xa, ba của tụi nó cùng đi đánh cá trên một tàu, tính ra cực kỳ
thân thuộc.
“Đéo mày, nay tới đây thôi.”
Kiệt đáp lời rồi chạy nhanh về phía Nghiêm đang ngồi một
mình, dang rộng tay ôm lấy đầu hắn nhưng do nó quá cao nên điểm rơi vào ngay giữa
háng, chạm tới khúc cặc ngựa đang bị bao lại chặt chẽ bởi những lớp quần. Bây
giờ Nghiêm mới hiểu vì sao thằng Nghiêm luôn chọn mặc thêm một lớp legging nữa,
không chỉ giữ nhiệt mà còn để cự vật bớt nổi cộm.
“Ngồi đợi lâu không, giờ đi ăn ha.”
“Không mệt à? Về nghỉ ngơi, tắm rửa rồi đi ăn.”
“Mệt gì, đá nhiêu đâu, giờ đi ăn, xíu về....”
Nhìn ánh mắt và cơ miệng bỉ ổi của thằng Kiệt, Nghiêm không
thể hiểu theo cách trong sáng nào khác, dù rằng sau lần chơi tập thể hắn đã nói
chuyện lại với nó nhưng khi chưa chính thức chia tay với Thanh hắn vẫn không muốn
xác lập bất kỳ mối quan hệ nào, dĩ nhiên làm tình càng không nên thằng Kiệt có
vẻ đã nhịn hết nổi.
“Ăn gì vậy, cho em ăn với.”
Thằng Nghĩa đột nhiên chạy lại, gương mặt mang theo nét cười
của thiếu niên, dưới nắng chiều vàng càng thêm tỏa sáng, lúc này nó cũng học
theo Kiệt mặc đồ đá banh, giày đinh, vớ dài tới gối, chỉ khác là không mặc thêm
legging, bất quá Nghiêm lại nghĩ nó cũng nên học nốt điều đó vì chỉ với hai lớp
quần có vẻ không đủ để che dấu gen của nhà này.
“Tao nữa.”
Lại một tiếng vang lên, là thằng Thế, khi tới gần Nghiêm mới
quan sát kĩ tướng tá của gã vô cùng to lớn, da đen sạm, cháy nắng gần như toàn
bộ, đầu tóc cắt gọn tùy ý, gương mặt chữ điền nam tính, lúc này đang ở trần lộ
ra nửa thân trên săn chắc, không phải kiểu gym mà là vận động cơ bắp nhiều, cơ
vai, ngực, bắp tay rất phát triển, bụng tuy không lộ rõ múi nhưng chắc chắn
toàn cơ thịt, tràn trề lực lượng.
“Lồn má, lần nào cũng mặc cái ôm ôm này chi vậy, nhìn đĩ vãi
cặc.”
Thằng Thế vứa nói vừa kéo giãn phần legging lộ ra của Kiệt rồi
buông mạnh cho nó đập lại vào da thịt.
“Cút, mày biết đéo gì.” – Kiệt không quá để tâm đáp trả.
Thế xùy một tiếng rồi tùy ý quệt mồ hôi chảy ra trên trán
khiến chùm lông nách đen nhánh của gã lộ ra, nhìn kỹ Nghiêm còn thấy được một
đường lông chạy dài từ giữa háng lên tới rốn, chân bên dưới cũng phi thường rậm
rạp, đạp một con giày đinh cũ, tất dài bị đùn xuống do chất liệu hình như đã hơi
giãn, bất quá, hắn lại thấy rất cuốn hút, đậm nét đàn ông.
Lắc lắc đầu cho mớ suy nghĩ vừa khởi phát biến mất, Nghiêm
hít thở thật sâu trước khi nhìn qua Kiệt, thấy nó vẫn luôn đặt tầm nhìn lên hắn
như đang chờ đợi quyết định.
“Vậy đi ăn rồi về.”
“Ok anh, để em về lấy xe, còn mày cũng về lấy xe qua chở thằng
Nghĩa.”
“Ủa, sao mày không chở em mày đi, tao chở anh Nghiêm cũng được
mà, ha anh?”
Nghiêm cười cười, dù chỉ lớn vài tuổi nhưng hắn cảm thấy bản
thân hình như quá già dặn trong nhóm trẻ trâu này.
“Ai cũng được.”
“Em mới được, thằng Thế về lấy xe nhanh, còn Nghĩa ở đây đợi
với anh Nghiêm.”
“Em biết rồi.”
Nhận xét
Đăng nhận xét