(Đây là một truyện do bạn kia đặt tui viết nhưng mà về sau thì nhận truyện nhưng mà không có thanh toán, nói chung viết cũng cực nên là đăng lên cho mn đọc chung, bạn đó nếu muốn theo dõi tiếp thì có thể theo dõi ở đây luôn ha nhưng mà hy vọng sẽ không làm vậy nữa. Chúc mn đọc vui vẻ.)
“Hôm nay mấy giờ anh mới về, trưa có về ăn cơm với em không, nay em nghỉ.”
Duy chỉnh lý lại caravat cho Trọng – người yêu của cậu đã chung sống với nhau từ hồi cậu mới năm ba sinh viên, lúc đó anh cũng mới 22 tuổi, đến nay đã được năm năm, dù đôi lúc xảy ra cãi vã do tính tình của anh hơi khắc khe và cầu toàn nhưng cuối cùng đều sẽ xuống nước dỗ dành trước nên hầu như chẳng có mâu thuẫn nào to tát.
Nhìn người đàn ông trước mặt sau năm năm rèn giũa giũa bởi xã hội đã trở nên chín chắn, trưởng thành hơn trước khá nhiều, chẳng còn là Trọng đẹp trai ngời ngời, chuyên ăn vận như một soái ca hàn quốc nữa mà đổi thành một người đàn ông thanh lịch trong bộ vest đen đắt tiền, từ khuy cài, caravat cho tới thắt lưng đều tươm tất, thêm vào body được anh chăm chỉ luyện tập nay đã trở nên xuất sắc với sáu múi cơ bụng, bắp tay, cơ ngực, mông đều toát lên vẻ hoàn mỹ dưới lớp sơ mi, quần tây, tóc cắt ngắn vuốt ngược, xương xàm lộ rõ, màu da hơi ngăm, tổng thể cho ra một phiên bản của người đàn ông mẫu mực, chỉ nhìn vẻ ngoài liền cảm thấy có thể trao thân gửi phận cả đời.
“Chắc không được quá, nay công ty hơi nhiều việc nhưng mà chiều anh sẽ về sớm chở em đi shopping , ok không?”
“Ok, mà cái ống nước bị hư anh có gọi bên bảo trì của chung cư chưa vậy?”
“Có gọi rồi, nay người ta ghé nè, có gì em cẩn thận xem qua mắt mèo rồi hãy mở cửa.”
“Vâng, vậy anh đi làm đi.”
“Ừ.”
Trọng đi vào phòng rồi trở lại với đôi oxford đen buộc dây sang trọng trên tay, thường anh sẽ không để ngoài phòng khách vì sợ bụi bẩn bám lên nên mỗi ngày về đều mang vào phòng cất kĩ, tính anh là vậy, ưa sạch sẽ, cũng có chút gia trưởng nhưng Duy đã ở cạnh anh khá lâu nên không cảm thấy khó chịu gì nữa, thậm chí đôi khi cậu nghĩ chính vì có những đức tính đó anh mới dễ dàng gặt hái được thành công sớm, ở tuổi 27, 28 đã giữ chức phó giám đốc ngân hàng.
Tiễn Trọng đi làm Duy liền bắt tay vào việc vệ sinh nhà cửa, cậu chỉ nhỏ hơn anh một tuổi nên cũng sớm tốt nghiệp và làm giáo viên, dạy vài năm liền vào biên chế nên nói chung mọi thứ khá ổn.
Sau một hồi dọn dẹp lần quần cũng gần tới trưa, chợt có tiếng chuông cửa vang lên, Duy nhanh chóng tiến tới, xem qua mắt mèo liền thấy là một ông chú tầm bốn mươi mấy tuổi, dáng người vừa phải, đầu đọc mắt híp ăn mặc đồ bảo hộ lao động, hẳn là người bên dịch vụ bảo trì điện nước của khu chung cư nên Duy mở cửa ngay.
“Dạ.. chú là...”
“Chú gì.. anh tên Long, bên bảo trì, sửa chữa điện nước, hình như nhà em có nhu cầu đúng không, phía quản lí mới gọi anh mà hôm qua trễ quá nên nay mới qua được.”
“Dạ.. bên này nè anh, cái ống nước chỗ phòng bếp nó bị hư hay sao mà tắt rồi vẫn rỉ nước mãi.”
“Ừ, để anh coi.”
Gã Long đi sớt qua người khiến Duy không khỏi dâng lên một tia bần thần, người đàn ông trung niên này gần như đối lập hoàn toàn với Trọng, vẻ ngoài xộc xệch, quần áo nhăn nhúm, đầu trọc lại thêm tí hình xăm lấp ló sau chiếc áo ba lỗ mặc trong, đặc biệt là mùi vị cơ thể khá nồng, pha tạp giữa mùi đặc trưng của đàn ông, mùi nắng, mùi mồ hôi vận động, cả nụ cười có phần đểu giả, bất thiện, tổng thể Duy chỉ có thể nghĩ tới một trường hợp chính là dân anh chị hoàn lương, cốt khí vẫn còn pha tạp chút giang hồ.
Thật sự, khi gã làm việc Duy còn thấy được cánh tay thò ra khỏi chiếc áo lao động vô cùng đen sạm lại có vài vết sẹo dài.
“Rồi xong, mấy này dễ, sau này chú em có bị thì hú anh lên sửa cho.”
“Dạ.. cảm ơn anh, bao nhiêu tiền để em gửi.”
“Này bên bảo trì của chung cư nên là bên chung cư gửi, chú em không cần thanh toán, ủa mà em ở mình hả?”
“Dạ ở với bạn, mà bạn em đi làm rồi.”
“Ừ, khu này coi vậy chứ dịch vụ tốt, an ninh ổn, ở thoải mái lắm.”
Thấy gã cũng khá nhiệt tình bắt chuyện, bình thường cậu khá ít bạn bè, quanh quẩn ở trường dạy rồi về chỉ có mỗi Trọng nên thấy thú vị tiếp vài câu. Sau một hồi thấy cũng tới giờ cơm nên Duy thuận miệng mời gã Long ở lại dùng bữa.
“À, vậy cảm ơn chú em nha, đi đi lại lại sáng giờ cũng đói quá đói rồi.”
Duy cười cười chuẩn bị dọn lên thì đột nhiên Long rút ra điếu thuốc rít vài hơi khiến cho gian phòng rất nhanh ám một mùi thuốc đặc trưng khó chịu, trong lòng cậu không khỏi mừng thầm vì Trọng đã đi làm, nếu anh thấy cảnh này chắc sẽ đuổi Long ngay lập tức, anh ưa sạch sẽ và cực ghét các loại mùi đặc trưng gây khó chịu, nhất là thuốc lá.
“Không ngại chứ, thói quen khó bỏ ha ha ha.”
“Dạ không sao anh.”
Duy cười cười cho qua chuyện, sống với Trọng lâu ngày cậu cũng bị lây đôi chút nhưng thấy Long nhiệt tình nên cậu cũng tôn trọng đối phương.
Cạch!
Chợt có tiếng tiếng mở cửa khiến Duy giật mình, trong lòng không khỏi cầu nguyện người bước vào là ai cũng được, trừ Trọng, song, hiện thực luôn dễ khiến con người ta bối rối, thân ảnh cao lớn trong bộ suit đắt tiền quen thuộc hiện ra và nụ cười trên gương mặt ấy tắt ngúm khi vừa bước vào, đổi thành một cái chau mày đầy khó chịu vì mùi thuốc lá xộc vào mũi.
“Chuyện gì vậy?”
“À.. này là anh Long bên đội bảo trì sữa chữa điện nước, mới làm xong mà thấy trưa rồi nên em giữ ảnh lại ăn cơm luôn, tại em nấu nhiều mà anh nói không có về.”
“Ặc!”
Trọng vướn phải thứ gì đó dưới chân, nhìn xuống liền thấy ngay một đôi giày thể thao cũ kĩ, dơ bẩn, bên trong còn đặt đôi vớ đen rẻ tiền bị vò lại thành cục trông cực kỳ tùy tiện, thậm chí anh còn man mác nghe được mùi vị tanh hôi từ chúng, có thể do anh quá mẫn cảm nên tưởng tượng ra nhưng dẫu sao cũng là bực bội nên vô thức đá sang bên.
“Chào chú em, anh tên Long, bên đội sửa chữa, bảo trì, em là bạn chung nhà với Duy đó hả?”
Vừa nói Long vừa híp mắt nở một nụ cười hòa nhã, giơ tay muốn bắt tay với Trọng, song, một kẻ đã ra xã hội làm việc nhiều năm anh dễ dàng nhận thấy một tia dục vọng ghê tởm hằn sâu trong đáy mắt của gã khi nhìn mình, thậm chí lúc nãy gã nhìn Duy cũng chứa đựng thứ đó, điều này càng khiến Trọng bực bội hơn, nếu không phải đã hứa với Duy sẽ sửa đổi tính cọc cằn thì ngay bây giờ anh đã lôi gã đàn ông này ra ngoài rồi.
“Ừ, tôi mới đi làm về, anh ăn rồi tranh thủ đi làm việc đi.”
Trọng không có ý định bắt tay nên đi sớt qua nhưng đột nhiên gã Long chụp lại bắp tay của anh rồi nắn bóp nhẹ.
“Chà.. cơ bắp to dữ... này chắc tập lâu lắm hả?”
Cảm nhận bàn tay thô kệch của gã đàn ông trong mắt Trọng là ghê tởm chạm vào người, dù vẫn còn cách lớp áo sơ mi nhưng anh vẫn thấy vô cùng khó chịu, Duy đứng bên cạnh quá hiểu ý liền chen vào trước khi anh bùng phát lửa giận.
“À thôi anh Long ăn chung với em đi, ảnh mới làm về mệt chắc chưa ăn liền đâu.”
“Ok ok, mà hai đứa công nhận bạn bè cùng tiến ha, vừa giỏi giang mà vừa biết luyện tập sức khỏe nữa, đứa nào cũng cơ bắp ngon lành hết, chứ anh đi làm tối ngày, về ngủ chứ sức lực đâu mà thể thao, gym gì nữa.”
“Dạ dạ.”
Buổi sáng lùm xùm rất nhanh trôi qua, đến tối cả hai tranh thủ quần nhau một hiệp trước khi ngủ, nhìn Duy rã rời thiếp đi trên giường Trọng mới cười nhẹ đứng dậy chuẩn bị đồ đạc cho ngày mai, tính anh cẩn thận, chu toàn nên hầu như mọi thứ đều luôn ở vị trí sẵn sằng từ trước.
Ngó nghiêng không thấy đôi oxford quen thuộc mới sực nhớ hồi trưa lúc đá trúng đôi giày bẩn của gã Long anh đã hơi khó chịu mà lột phăng đôi giày để ở ngoài, định đem ra ngoài vệ sinh mới mang nữa, giờ nghĩ lại thấy bản thân cũng bốc đồng quá, chuyện chẳng có gì to tát cả nên anh tiến ra ngoài chỗ cửa và thấy ngay chúng vẫn nằm yên vị ở đấy.
Sọt tay vào xách lên thì đột nhiên bên dưới xuất hiện một cục vải gì đó nhăn nhúm cuộn lại, do không mở đèn nên Trọng cầm lên xem, bóp bóp rồi theo bản năng tò mò đưa lên mũi ngửi một cái, tức thì một mùi vị nồng thúi cực mạnh xộc vào mũi khiến anh run rẩy.
“Khụ khụ khụ!!!”
Vội vàng quăng con vớ xuống rồi ho mấy tiếng, mũi liên tục khịt mạnh như muốn tống hết tất thảy sự hôi thúi ấy ra khỏi buồng phổi nhưng thừ mùi đó vậy mà ám vào chặt chẽ, thậm chí ảnh hưởng đến tâm lí của anh, nhất thời gương mặt đê hèn, ánh mắt híp dâm dục của gã Long ban trưa lần nữa hiện ra khiến Trọng buồn nôn cực kỳ, xách con vớ rồi quăng mạnh vào thùng rác.
...
Một tuần sau, do công ty có tiệc tối nên Trọng phải ở lại đến khuya và uống không ít rượu, sinh lý vốn mạnh nên anh sớm đã nhận ra bản thân cần được giải tỏa ngay tức thì nên vội vàng bắt xe về nhà. Trong cơn say, Trọng ngà ngà rẽ xuống hầm xe như thói quen thường khi, nửa đường biết lỡ nhưng anh vẫn tiếp tục hướng đến chỗ thang máy, quay lại cũng chẳng khác gì.
“ÁAA... AA haaa.. sướng quá ba ơi... con trai sướng quá... AAAA.. haaa.. cặc ba to quá... haaa AAAA..”
Chợt một thanh âm dâm dục vang lên, lúc này hầm xe khá tối vì đã gần 12h rồi, vốn định mặc kệ nhưng tiếng rên kia lại lần nữa bộc phát.
“ÁAAA... vớ ba thúi quá... AAA... cặc ba lớn quá... đụ tét lồn con trai rồi... AAA.”
“Đụ mẹ mày thằng chó... tập gym cho dữ cũng chỉ làm chó hầu cặc ba mày thôi... biết chưa?”
“Aaa.. Dạ con biết... con là con chó muốn hầu cặc ba Long ạ.”
“Mẹ mày thứ chó dâm, mỗi lần gặp nhìn chằm chằm giày vớ của tao là tao biết ngay một con súc sinh đội lốp người rồi... sao hả? Hửi vớ ba mày nứng không? Ăn vớ thúi của ba chảy tinh chưa con trai?”
“Dạ sướng lắm... vớ thúi của ba làm con nứng quá... haaa haaaa.. sướng quá ba ơi...”
Cứ vậy, những thanh âm dâm dục đó liên tục vang lên, pha chút quen thuộc khiến Trọng tò mò, thêm chút men say nên anh bị hấp dẫn mà tiến từng bước lại gần cho tới khi lấp ló thấy được dáng vẻ hai người đó là ai thì anh liền quay người rời khỏi, rõ ràng chính là gã Long hôm nọ.
Nhận xét
Đăng nhận xét