Chương 11: Phát hiện
“Woaa.. mệt thật chứ, sao kì này xe chạy xốc dữ.”
Vừa vào tới phòng khách sạn Nghiêm đã vội thảy túi đồ xuống
đất rồi nằm ườn ra giường nghỉ ngơi, Cường kéo vali phía sau thấy hắn lười biếng
cũng chỉ cười cười rồi lấy đồ ra sắp xếp vào tủ.
Xong xuôi mới tiến lại chỗ Nghiêm, giúp hắn lột đôi sneaker
ra, vừa vặn mùi vị trong đó khiến Cường không nhịn được mà áp lên mũi ngửi một
cái, cuối cùng là quỳ xuống bên dưới hít lấy mùi vớ của người yêu, thói quen của
Nghiêm không mang quá lâu nhưng do đi xe cả buổi khá hầm nên vị cho ra vẫn khiến
Cường mê mẩn, mũi dán chặt vào con vớ nike màu đen khá dày.
Hôm nay, Cường mặc một chiếc áo thun đen body, dưới mặc quần
lính, kết hợp với boot dây kiểu quân đội, thêm vào quả đầu trọc và body vạm vỡ
khiến tổng thể cực kỳ ngầu, bất quá, ngay lúc này anh lại dâm dục bợ một chân của
người yêu để ngửi liếm mùi vớ thúi khiến Nghiêm chỉ nhìn đã không nhịn nổi nứng
lên, sự tương phản quá rõ rệt, chân hắn hơi dùng chút lực giẫm lên mặt anh và
chỉ bấy nhiều liến khiến Cường bật ra tiếng rên khẽ.
“AA haa.. địt.. mùi phê quá vợ.”
Nói rồi Cường cũng đứng dậy, cong một chân lên lột con boot
dây, lộ ra bên trong là vớ nike trắng, khá dày, thậm chí lòng bàn chân còn hơi ố
vàng lại đúng với sở thích của Nghiêm, rất nhanh, nó liền giẫm lên mặt hắn
trong khi Cường tiếp tục cúi đầu xuống hít hà, cả hai cứ thế vong tình dưới
chân đối phương cho tới khi Nghiêm bất ngờ cất giọng.
“Anh, chưa đóng cửa kìa.”
“Ủa, anh quên à? Ha ha, chắc không ai thấy đâu nhỉ?”
Cường cười cười tiến ra khép cửa, chợt có cánh tay chặn lại,
thằng Dương xuất hiện với gương mặt nhàn nhạt, hơi mất kiên nhẫn như thường lệ.
“Thưa thầy, Quân chuyển lời mời thầy với thầy Nghiêm xuống
dưới ăn trưa với lớp.”
“À, được rồi, em xuống trước đi.”
Cường gật gù rồi quay qua hỏi ý Nghiêm, cả hai vốn chỉ định
đi chung, có sinh hoạt nào hấp dẫn thì tham gia chứ cũng không phải nhất thiết
đi theo lớp vì đã có thầy chủ nhiệm quản rồi.
“Em chưa đói lắm, muốn đi dạo tí.”
“Anh cũng muốn tắm cái rồi ăn, còn sớm mà, vậy để anh nói thằng
Quân tiếng.”
“Ok.”
Nhìn thời tiết bên ngoài nắng khá nhẹ, Nghiêm và Cường vội
vàng thay đồ rồi xuống bên dưới đi dạo, lúc này Nghiêm chỉ còn mỗi chiếc quần
thun ngắn, lộ ra cơ bắp được rèn luyện từ thời đại học đến giờ, vẫn còn kha khá
mỡ thừa nhưng chính nhờ vậy mà trông có vẻ đầy đặn, hấp dẫn hơn.
Song, sự thiếu hụt đó có Cường đi kế bên bù đắp, do là dân
bơi bội nên anh lúc nào cũng có sẵn trang phục phù hợp, hiện tại anh chỉ mặc một
chiếc swim jammer màu đen, mặc dù dài tới tận đùi nhưng nhờ vậy mà phần bắp
chân và cặp mông săn chắc được tôn lên rõ nét, dĩ nhiên nổi bật nhất vẫn nằm ở
giữa háng, hơi u lên chứng tỏ con quái vật dù chưa nứng, kích thước vẫn kông tầm
thường.
Mỗi bước chân của Cường dù nhìn trước hay sau đều cảm nhận
được sự quyến rũ của giống đực, hiện tại bãi tắm không quá đông nhưng cũng
không tránh khỏi vài ba ánh mắt ngoái nhìn. Điều này Nghiêm đã hơi quen thuộc
nên mặc kệ, cả hai cứ thế dạo biển, chơi đùa một hồi rồi mới lên dùng bữa trưa,
chọn một nhà hàng gần đó, Cường gọi món rồi đi toilet.
Đang ngồi bấm điện thoại thì đột nhiên có người ngồi xuống
ngay bên cạnh, cứ tưởng là Cường nhưng khi nhìn qua Nghiêm mới biết không phải.
“Ủa, bạn em đâu rồi?”
Người tới là hai gã đàn ông trung niên, tầm hơn bốn mươi, đầu
tóc cắt ngắn, vóc người bình thường, hơi có bụng, mặc quần thun màu xanh giống
y hệt nhau, trên tay còn đeo nhẫn cặp, vừa nãy trùng hợp thuê cano cùng chỗ, bọn
họ bắt chuyện trước nên Cường và hắn cũng vui vẻ đáp lời, chẳng qua thấy ánh mắt
cả hai tràn trề dục niệm nên Nghiêm không thích lắm, hắn nghĩ đôi bên đều đã có
người yêu thì ánh mắt như vậy không phù hợp.
“À, bạn em đi toilet rồi, có gì không anh?”
Gương mặt Nghiêm vốn đã nghiêm túc, dạo gần đây còn làm thầy
giáo nên chỉ hơi nhíu mày liền cho ra biểu cảm khiến người khác nhìn thôi liền
biết hắn đang khó chịu, song, một trong hai gã đàn ông có vẻ hoạt bát hơn vẫn
tiếp tục hỏi.
“Vậy hả, tụi em chắc cũng tới đây du lịch đúng không? Ở đâu
đấy, tụi anh Sài Gòn, anh tên Thành, bạn anh tên Khánh.”
“Em trước ở Sài Gòn mà giờ chuyển rồi, thôi hai anh làm gì
làm đi, tụi em ăn cái rồi về phòng tại lần này đi chung với học trò nữa.”
“Hóa ra là giáo viên à? Nhìn em anh còn tưởng làm PT đấy, cơ
bắp thế này mà.”
Không chỉ nói mà gã Thành còn đưa tay sờ nắn cơ bắp của Nghiêm
khiến hắn nhất thời khó chịu rụt tay về, không phải kĩ tính hay gì khác mà hắn
chỉ không muốn đụng chạm với người lạ.
“Anh làm gì đấy?”
Vừa hỏi vừa đứng dậy căng mặt nhìn hai gã đàn ông, vừa vặn
Cường cũng từ toilet ra liền chạy nhanh lại chắn ngay trước mặt hắn.
“Có chuyện gì? Hai người làm gì bạn tôi vậy?”
“Không.. không có gì, hỏi chuyện tí làm gì căng?”
Thấy vóc dáng và thái độ của Cường, Thành không dám tiếp tục
sấn tới nữa mà tự hiểu lần gạ gẫm này không thành, nắm tay gã Trung lủi đi mất.
“Em có sao không? Mấy ổng làm gì vậy?”
“Hơi đụng chạm tí thôi, không có gì, chắc thấy anh với em đi
chung giống họ nên muốn... mà kệ đi, em lo được.”
“Lo được cái gì, sau này có chuyện cứ gọi anh liền.”
“Ừ, thôi ăn đi.”
Hai người ăn uống xuôi liền trở về phòng nghỉ ngơi, chiều
chiều lại ra sinh hoạt với tụi học sinh bên dưới, thấy tụi nó chia ra chơi bóng
chuyền Nghiêm liền chạy tới tham gia, còn Cường thì đi bơi gần đấy.
Hoạt động thể thao ngoài trời nên ai nấy đều khá vui vẻ, được
một lúc Nghiêm cảm thấy thấm mệt liền ra một bên nghỉ ngơi, vừa ngồi xuống liền
thấy thằng Quân tiến lại gần, lúc này nó mặc mỗi chiếc quần cộc, lộ ra cơ thể khá
cường tráng, hẳn do cao nên khi bình thường mặc đồng phục nom hơi gầy tí, tóc
nó xoăn nhẹ, vẫn đeo kính nên giữ nguyên nét tri thức.
“Thầy mệt à?”
“Ừ, em chơi tiếp đi, thầy cũng ít chơi bóng chuyền nên không
quen.”
“Thôi, em cũng hay chơi bóng rổ hơn, mà thầy với thầy Cường
là người yêu thật hả, em nghe mấy đứa con Nhung nói vậy, thấy hai thầy hay đi
ăn chung.”
Giọng của thằng Quân đè xuống khá nhỏ, chỉ vừa đủ để cả hai
nghe nên cũng không khiến Nghiêm quá ngại ngùng, quay qua liền thấy nó vậy mà
hơi ép sát, nhìn gần càng thấy đường nét của thiếu niên rất đẹp, tràn trề hơi
thở của thanh xuân, bất quá, trong mắt hàm chứa điều không nên tồn tại ở thời điểm
này và để mọi thứ kết thúc Nghiêm chỉ có thể thừa nhận.
“Ừ.”
“Em thích thầy có được không?”
Nghiêm cũng không nghĩ học sinh bây giờ bạo dạn thật, bất quá
đã có người yếu và chẳng hề có tình cảm gì với nó, hắn chắc nịch lắc đầu.
“Đừng, cũng đừng nói với người nào khác, sẽ không tốt cho em
và thầy.”
“Vâng, em biết rồi.”
Nghe rõ được trong giọng thằng Quân hàm chứa thất vọng, song,
sự thật này nó phải chấp nhận sớm, tuổi học trò, rung động lẹ mà cũng dễ đổi
thay.
Đến tối, sau khi ăn uống, sinh hoạt với lớp một hồi cả hai mới
về tới phòng, nhìn đồng hồ điểm hơn mười giờ, ai nấy đều mệt lã người.
“Anh vào tắm đi, nhớ dùng nước nóng.”
Dứt câu không nghe Cường trả lời, nhìn qua mới thấy anh đang
cắm mặt vào điện thoại như đọc gì đó, rất chăm chú.
“Anh..”
“À.. quên, anh nghe rồi, để anh vào tắm liền.”
Sau vài giây Cường mới thả điện thoại lại giường, lấy đồ đạc
rồi bước vào phòng tắm, thấy thái độ của anh hơi lạ Nghiêm liền cầm lấy điện
thoại Cường xem xét, trong lòng vẫn giữ nguyên nghi ngờ vì những tấm ảnh hôm nọ
nhận được và những gì diễn ra tại hồ bơi.
Bình thường Nghiêm cũng hay lấy điện thoại Cường chơi này
kia nên cũng chẳng lạ lẫm gì, bất quá lần này hắn chăm chú tìm kiếm hơn một
chút, cuối cùng không thấy vết tích đặc biệt nào cho tới khi vô tình ấn vào mục
menu trong mess và thấy được “chuyển trang cá nhân”.
Đây là thứ mà Nghiêm chưa từng nghĩ tới nên cũng chưa kiểm
tra qua bao giờ, trong lòng nhất thời dấy lên sợ hãi và hồi hộp, lập tức chuyển
đổi và rất nhanh hộp chat đã chuyển sang một tài khoản khác, trong đó có nhiều
khung chat nhưng hầu như đã cũ, duy nhất mỗi cái nhóm ba người nằm ở vị trí đầu
tiên là mới vừa có tương tác.
Vội vàng click vào xem và bị ấn tượng ngay ở tin nhắn cuối
cùng “Nhiệm vụ thứ tư: livestream khỏa thân, sục cặc ngoài bờ biển, không được
phản kháng người lạ khi chỉ tiếp xúc bên ngoài.”
Tin nhắn được gửi bởi người tên Vĩ, kẻ còn lại trong nhóm
tên Phú, Nghiêm thực sự không biết nhiệm vụ này dành cho ai vì chẳng thấy trả lời
gì cả, vội vàng kéo lên trên và đập vào mắt là tin nhắn được gửi từ chính Cường,
một đoạn video quay lại cảnh tượng trong phòng thay đồ ở hồ bơi với bóng lưng của
chính hắn đang liên tục sờ soạn, thậm chí là liếm đầu ti của Cường, cũng may chỉ
có một đoạn ngắn, chỉ thấy lưng, không thấy mặt.
Nghiêm hơi kéo lên chút nữa và lập tức chết lặng khi bắt gặp
thông tin nhiệm vụ bên trên được gửi từ Phú: “Bịt mắt, giả vờ ngủ trong phòng
thay đồ của hồ bơi 1 tiếng, bất chấp bị nhìn hay sờ soạn đều không phản kháng.”
“Nhiệm vụ thứ 2: phô dâm cặc ngựa trong quán cafe.”
“Nhiệm vụ đầu tiên: không mặc quần lót đi dạy thể dục trong
trường.”
Mỗi nhiệm vụ Cường đều sẽ đáp lại bằng hình ảnh hoặc video
tương tự khiến Nghiêm nhất thời lạnh sống lưng, mở lại mess cũ, đặt điện thoại
xuống giường rồi đi ra ngoài ban công hóng tí gió, hơi thở của hắn vô cùng nặng
nhọc, trong lòng ngổn ngang chẳng có thứ gì ra thứ gì, tay siết lại rồi giãn ra
như đang giằng co cho tới khi nghe tiếng cửa nhà tắm bật mở.
“Ủa em, ra ngoài đó chi, lạnh lắm.”
“Không sao, ra hóng mát tí, chút em vào.”
“Không được, giờ không phải lúc hóng mát.”
Dứt câu Cường đã đứng ngay phía sau Nghiêm với mỗi chiếc khăn
tắm, khúc cặc to lớn theo đó ấn mạnh vào sau đít hắn, vẫn còn khó chịu thật nhiều
nhưng nghĩ nghĩ hắn thật tâm muốn mọi thứ đừng đi xa hơn nữa, vì thế cũng đáp lại
với người yêu với hy vọng sẽ đè xuống đươc dục vọng của anh, rất nhanh, một trận
làm tình nồng nhiệt diễn ra cho tới gần mười hai giờ mới dừng lại, Nghiêm mệt mỏi
cả ngày liền không chịu nổi nữa mà thiếp đi.
Nhận xét
Đăng nhận xét