Chương 14: Định mệnh
“Có chuyện gì?”
Duy đi dạy về khá mệt, đang định tắm rửa thì đột nhiên nghe
tiếng gõ cửa, mở ra liền thấy là Trọng, thật sự mà nói hiện tại cậu đã gần như
tuyệt vọng mới mối quan hệ này nên mỗi lần đối mặt đều sẽ rất mệt mỏi.
“Ngày mai là sinh nhật của ba, mẹ nói hai đứa mình về ăn
cơm, anh xin lỗi, vẫn chưa nói cho ba mẹ biết, em đi với anh bữa được không?
Coi như nốt lần này rồi để từ từ anh nói cho ba mẹ biết.”
Nghe được Duy không khỏi liên tưởng tới ba mẹ của Trọng, phải
nói một trong những nền tảng lớn nhất để hai người quen và yêu nhau tới hiện tại
chính là nhờ bọn họ, dù rằng lúc đầu có hơi bỡ ngỡ, thậm chí khó làm thân nhưng
sau một thời gian lại trở nên hòa thuận bởi tính cách của Duy khá ổn trọng, lễ
phép, EQ cao nên những người tiếp xúc đều cảm thấy rất thoải mái.
“Cũng được.”
Suy nghĩ một hồi, cuối cùng không thể từ chối nên Duy đành
chấp thuận.
“Tốt, vậy mai chiều tối anh chở em qua đó.”
Phải chi là lúc trước Trọng cũng biểu lộ ra những khoảnh khắc
trân trọng Duy thế này hẳn là cậu sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, riêng bây giờ.. chỉ
toàn mỉa mai.
...
Hôm sau, đúng giờ Trọng liền về tới nhà, thay ra một bộ đồ
khác rồi cùng Duy về nhà, tính toán cũng lâu rồi chưa gặp mặt ba mẹ anh nên Duy
cũng ráng điều chỉnh tâm lý thật tốt, dù sao năm đó cũng chết sống muốn ở bên
nhau, lúc này vỡ lỡ cũng hơi xấu hổ đôi chút.
Xe lăn bánh chừng nửa tiếng liền đến nơi, ba mẹ Trọng sớm đã
đứng chờ sẵn với gương mặt cười tươi hết cỡ, Duy dù không còn thích Trọng nữa
nhưng đối với người lớn vẫn rất lễ phép nên nhìn qua chẳng có vấn đề gì. Bước
vào bên trong còn phát hiện có cả Việt – em trai của Trọng.
“Ủa anh Duy, lâu quá không gặp, dạo này không thấy tới quán
em luôn.”
“Dạo này vô kỳ kiểm tra cuối kỳ nên hơi bận, để cuối cùng
sau anh với đồng nghiệp qua xem.”
Duy cười cười đáp lời, Việt hiện đang hát ở phòng trà, quán
cafe, do hai anh em bọn họ không hợp tính, Trọng trước đây cũng không ủng hộ mấy
việc thằng Việt đi theo con đường này nên rất ít khi tới xem nó hát, Duy lúc
trước muốn tạo một thế cân bằng, xoa dịu mối quan hệ của cả hai nên vẫn hay đi
xem Việt hát, chỉ là từ lúc chia tay tới giờ không muốn giữ thói quen đó nữa.
Song, thằng Việt tính ra lại hơn hẳn Trọng ở khoảng giao tiếp,
rất cởi mở và hướng ngoại, thêm vào ngoại hình cao ráo, đẹp theo kiểu giàu năng
lượng, dáng người cao, cân đối, thêm vào mái tóc xoăn, phủ nhẹ đúng chất nghệ
sĩ nên trông rất cuốn hút, hơn nữa do đã vào đời được vài năm nên pha thêm chút
phong trần.
“Ok luôn, mà nay em có dẫn bạn em về nữa nè, đúng lúc có anh
qua, ha ha.”
“Ghê vậy, mới đây có người yêu rồi.”
“Ha ha ha, quen cũng được nửa năm rồi, mà bữa chưa chắc lắm
nên em không có giới thiệu, sẵn nay sinh nhật ba nên em dẫn về luôn.”
“Rồi đâu rồi?”
“Đang nghe điện thoại ở ngoài, anh ngồi đi, tụi em có mùa đồ
ăn nhiều lắm, anh Hai mua bánh kem phải không?”
“Ừ, cũng đang đem vô thì phải.”
Vốn dĩ thấy người thân và Duy nói chuyện hòa hợp đến vậy khiến
Trọng nhất thời nghĩ tới mọi việc còn có thể cứu vãn thì đột nhiên tầm mắt của
anh rơi vào kệ giày đặt ngay trước ngà, bên cạnh con chelsea boots mà thằng Việt
hay mang còn có thêm một đôi oxford nữa, hẳn là đi khá lâu rồi nên trông có vẻ
hơi cũ, phần mũi có vài nếp gấp nhưng do chất liệu quá tốt nên trông càng bắt mắt
hơn, đặc biệt là phần miệng giày trông vô cùng to lớn, biểu thị chân gã đàn ông
này rất to, nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của hai người bên trong Trọng liền
đoán đây là của người yêu của Việt, cả nhà đều đã biết Việt thuộc cộng đồng còn
sớm hơn cả Trọng nên anh cũng không bất ngờ.
Không thấy thì thôi, chỉ với một ánh nhìn liền khiến Trọng vậy
mà không dứt ra được cái miệng giày ấy, phải là người đàn ông cao to cỡ nào thì
mới đi vừa vặn một đôi oxford thế này, anh thực sự tò mò, hơn cả là muốn biết
bên trong vị của chúng như thế nào. Không thể kiềm được, Trọng nhanh chóng lột
giày ra rồi đặt ngay bên cạnh, cơ thể ép sát vào kệ giày, hơi cúi đầu xuống liền
vừa vặn áp vào đúng chỗ mà anh mong muốn và với chừng ấy công sức, thứ mà Trọng
nhận lại không hề phụ lòng anh, một thứ mùi đặc trưng xộc vào mũi với tốc độ cực
nhanh, vô cùng nồng nàn khiến anh nhất thời nghiền mắt, hít sâu vài cái, ai
khác cũng sẽ chẳng để ý tới hành động dâm tiện này, ngoại trừ Duy, bất quá, dù
thấy được cậu cũng không nói gì.
Sau một hồi cảm thấy đủ thỏa mãn Trọng mới rời khỏi kệ giày,
tiến vào bên trong nhà, lúc này mọi người đã bày biện xong xuôi, không khí vô
cùng ấm cúng cho tới khi người yêu của Việt xuất hiện, đó là một gã đàn ông tầm
hơn ba mươi, hơi có bụng nhưng do vóc người cao lớn nên trông cực kỳ khí thế,
ra dáng đàn ông, tóc cắt ngắn gọn gàng, ánh mắt hơi sắc, gương mặt lại góc cạnh
nên nhìn cực kỳ trưởng thành.
Song, đây chỉ là đánh giá khách quan của Duy và những người
còn lại trong nhà mà thôi, riêng Trọng ngay khi đối mặt liền không khỏi nhớ lại
những hành động mà gã đàn ông này đã làm trong quán karaoke hôm nọ, phải, chính
là Trường.
“Giới thiệu với anh Hai và anh Duy, này là Trường, người yêu
em, còn này là Trọng, anh hai em, này người yêu – anh Duy.”
Gã Trường hơi cúi đầu chào Duy rồi mới quay sang Trọng, cũng
gật đầu nhưng khuôn miệng của gã kéo thành một cú nhếch mép kì lạ khiến anh nhất
thời đổ mồ hôi hột, song, rất nhanh những hình ảnh hôm nọ hiện về khiến cho nô
tính của anh theo đó mon men bùng phát, đặc biệt lúc này gã Trường còn mặc sơ
mi đen, quần tây xám, chúng bị cơ thể to khỏe của gã nong ra trông không quá lịch
lãm như anh nhưng chẳng hiểu sao anh lại cảm thấy vô cùng khí chất.
Suốt buổi ăn hầu như mọi người đều nói chuyện rất hòa thuận,
vui vẻ, riêng Trọng thì hoàn toàn không có nhiều tâm trí để tham gia vì anh
đang bị dục vọng, sự sợ hãi và xấu hổ vây khốn, nếu Trường kể lại chuyện hôm nọ
cho Việt nghe thì Trọng thật không tưởng tượng được mọi thứ sẽ rối rắm, điên loạn
tới mức nào, song, một phần trong lòng anh vậy mà lại nổi lên thèm khát gã đàn
ông trước mặt, thậm chí anh còn không kiềm được mà giả vờ rớt đũa để có thể
nhìn thấy đôi vớ chân của gã Trường màu gì.
Sau khi thấy đó là màu đen Trọng lại tiếp tục quan sát thêm
chất liệu, những đường sọc chạy dọc đôi chân to lớn đó, đối với anh chúng vô
cùng quyến rũ và nhất định mùi vị cũng sẽ không tệ.
Trò chuyện, ăn uống mãi tới tối thì ai về phòng nấy, ba mẹ
Trọng đã lớn tuổi nên cần nghỉ ngơi nhiều, vừa nãy đã nhận lời ngủ lại nên Duy
cũng theo đó cùng Trọng vào phòng ngủ, cậu cũng chẳng phải kiểu thích làm quá vấn
đề nên vẫn tắm rửa rồi lên giường ngủ bình thường, bất quá, Trọng thì hơi khó
chịu... trong đầu anh lúc này toàn là những tưởng tượng về Trường và em trai,
phải chăng bọn họ sẽ xxx.. nghĩ tới đây Trọng đột nhiên nhớ lại Việt từng nói cả
hai đã quen nửa năm nhưng mới vừa rồi chẳng phải Trường còn đi chơi gái của
quán karaoke hay sao, như vậy gã ta đối với Việt hình như không thật lòng.
Càng nghĩ càng nhiều vấn đề xuất hiện khiến đầu Trọng muốn nổ
tung, song, thứ mà anh không thể ngờ tới chính là khúc cặc dưới háng vậy mà
càng ngày càng nứng, nhất là khi nhớ lại những cú dập của Trường vào cơ thể những
cô gái kia, vừa mạnh mẽ, vừa đàn ông, hay mùi vị vớ chân, giày thúi của gã, thậm
chí là dòng nước tiểu tanh nồng, tất cả hợp lại nhấn chìm Trọng vào sâu trong dục
vọng.
Cố gắng đè nén để bản thân vào giấc nhưng trằn trọc mãi
không thể ngủ nổi, nhìn giờ trong điện thoại đã hơn 11 giờ, bên cạnh cũng vang
lên tiếng thở đều đều của Duy, cuối cùng Trọng cũng không nhịn nổi mà bước ra
ngoài, hơi dừng lại, áp tai vào nghe bên trong phòng của Việt nhưng chẳng có âm
thanh gì cả, vì thế anh đành bước xuống bên dưới, nhắm thẳng vào ngay kệ giày
nhưng chẳng tìm được thứ mình muốn.
Hơi suy nghĩ chẳng lẽ Trường đã mang lên phòng hay đi dạo
bên ngoài, lí do thứ hai thuyết phục hơn, trong lòng dù xấu hổ không muốn chạm
mặt nhưng dục vọng vẫn đủ mạnh khiến Trọng bước ra ngoài ngó nghiêng, cuối cùng
anh đã tìm được Trường nhưng cũng đồng thời chứng kiến một cảnh tượng động trời.
Lúc này gã Trường đang ngả người trên chiếc ghế dùng để phơi
nắng bên cạnh hồ bơi, vẫn còn mặc y nguyên sơ mi quần tây trông vô cùng cuốn hút,
bất quá, bấy nhiêu vẫn chưa đủ để chấn động, thứ mà Trọng chú ý chính là em
trai của anh – thằng Việt vậy mà dám trần truồng, đeo trùm đầu kín mín, kể cả
hai mắt đang liên tục nhún lên khúc cặc to khỏe của Trường, cả cơ thể dán chặt
vào người đối phương, miệng há ra liên tục liếm mút đầu ti thâm đen trước mặt
như cực kỳ thèm khát.
“AA haaa.. haaa.. sướng lồn con trai quá.. haaa heee..
haaa.. AAA haaa.. đã quá.”
“Không sợ người nhà mày thấy à con?”
“Không sao, con trai chỉ muốn hầu hạ ba thôi, không cần gì nữa..
haaa haa.. đã quá.. cặc ba to quá.. đâm nát lồn con trai rồi.”
“Hừ, đĩ chó.”
Trường không phản ứng gì mạnh mà dùng một tay ấn đầu Việt
vào ngực để cậu liếm mạnh hơn, tay còn lại vẫn tập trung bấm điện thoại trông rất
tùy tiện, kể cả nét mặt cũng chẳng hề để tâm mấy vào trận làm tình này, dường
như trong mắt gã Việt chỉ là đang phục vụ tình dục mà thôi.
Nhìn tới đây Trọng chợt nhớ tới lần trong quán karaoke, nhất
thời một cỗ tức giận xông lên đỉnh đầu vì nếu Trường đã quen Việt tới mức về
nhà ra mắt, thế tại sao còn ra ngoài lăn nhăn, thậm chí còn đi chịch gái bên
ngoài cùng đối tác nữa.
Móc ra điện thoại rồi soạn tin nhắn với nội dung tương tự gửi
cho Trường và dĩ nhiên sau khi đọc xong gã liền quay sang hướng Trọng đang đứng,
cứ nghĩ gã sẽ hơi thấy có lỗi hay thậm chí giữ im lặng nhưng không, đáp lại anh
chỉ là một cú cười khẩy tỏ vẻ chuyện mà Trọng vừa nói chẳng có ý nghĩa gì.
Ting!
“Mày là chó, nó cũng là chó, lấy tư cách gì quản chuyện của
bố?”
Sau khi đọc tin nhắn hồi đáp Trọng nhất thười run lên bần bật,
sự xem thường, sỉ nhục khiến nô tính trong người anh bùng cháy và Trường cũng
không dừng lại ở câu nói kia.
“Thay vì giả bộ nổi giận để làm tao chú ý thì sao không
ngoan ngoãn bò lại liếm giày tao như thằng em mày hả, súc vật?”
Chỉ bấy nhiêu chữ liền khiến khúc cặc dưới háng Trọng rỉ ra
nước dâm, tầm mắt hướng lên đã thấy Việt vậy mà thực sự chuyển đổi tư thế, quỳ
trên đất ôm lấy một chân của Trường liếm giày, chiếc lưỡi gần như không biết dừng
lại, liên miên không dứt quét sạch sẽ dơ bẩn.
Trường thấy Trọng nhìn trân trối liền nở một nụ cười nham hiểm,
giơ ngón giữa rồi chỉ vào một bên chân còn lại đang đưa về hướng anh, chỉ vậy
liền đủ để mọi phòng tuyến tâm lí sụp đổ, Trọng lật đật cởi sạch sẽ quần áo rồi
bò về hướng gã ta, nhanh chóng ôm lấy chân rồi le lưỡi liếm giày. Trọng mới
không ngờ hai anh em từ nhỏ đã không hợp ý nhau lại có thể cùng hầu hạ chung một
gã đàn ông như hai con chó dâm tiện, thực sự tràng cảnh này quá mức tưởng tượng.
Sau khi hai chiếc giày trở nên bóng loáng, Trọng liền bắt
chước theo Việt nhè nhàng cởi chúng ra, đưa lên mũi hít một hơi thật sâu mùi
thúi nồng bên trong, thậm chí anh còn không nhịn được mà le lưỡi liếm vào phần
gót trông vô cùng dâm tiện, quay lại với con chân đi vớ đen của Trường, anh và
em trai còn chưa kịp ngửi đã bị giẫm thẳng lên mặt, mùi vị nhanh chóng xộc vào
mũi theo cách dữ dội nhất khiến Trọng trầm mê, song, chân của gã không dừng lại
mà chà sát liên tục rồi giẫm lên đỉnh đầu ép cho hai anh em mọp xuống đất, giữ
nguyên tư thế đó mồi lên điếu thuốc mới thả lỏng.
“Dâng lồn chó mày lên con đĩ.”
Giọng của Trường cất lên và Việt lập tức chuyển đổi tư thế
sang quỳ bò trên sàn, hai tay còn banh đít ra chờ đợi, lúc nãy đã đụ qua nên hiện
tại vẫn còn hơi sưng nhẹ, lỗ vẫn chưa khép chặt trông rất mời gọi.
Trọng cứ nghĩ Trường sẽ tiếp tục nắc cặc vào rồi ra lệnh cho
anh hầu hạ bên cạnh nhưng không, gã vậy mà nhìn qua rồi chỉ sang Việt ra hiệu khiến
Trọng nhất thời rùng mình, anh không nghĩ nổi gã sẽ đưa ra yêu cầu điên rồ như thế,
bất quá, hiện tại muốn từ chối cũng không thể mở miệng, vì thế anh chỉ có thể quỳ
lạy Trường liên tục để cầu xin, chẳng biết là tình thế lưỡng nan hay chính bản thân
anh đang mượn làm cái cớ để làm ra những hành động hèn mọn này.
Song, Trường chỉ cười nhẹ không để tâm tới như thể quá rõ sự
dâm dục của những tên nô lệ như Trọng, gã nhẹ nhàng cởi vớ chân một bên nhét vào
miệng Việt khiến cậu tham lam ngoạm lấy rồi nhai nhai như muốn chắt lọc ra thứ gì
đó bên trong, nhìn thấy thế, sự thèm khát trong lòng Trọng phút chốc tăng lên ngùn
ngụt cho tới khi anh nhìn lên và thấy Trường đã cởi nốt chiếc vớ còn lại ra đưa
tới trước mặt, bất quá, điều kiện dĩ nhiên là cầm cặc nắc vào lỗ đụ của chính em
trai anh.
Cố gắng đè xuống dục vọng và sự ham muốn nhưng rõ ràng chiếc
vớ kia nhìn thật dơ bẩn, hẳn đã đi trên chân Trường cả ngày, hơn nữa, nếu bản thân
làm ra những hành động theo lời gã thì có đổi lại được sự tán thưởng nào không,
bất giác trong lòng Trọng nổi lên câu hỏi đầy thấp kém đó nhưng chính vì nó mà anh
đưa ra quyết định, từ từ bò lại gần rồi cầm lấy khúc cặc sớm đã cứng ngắc nắc vào
người Việt.
“AAAa.. bố ơi.. cặc bố to quá.. haaa.. AAA.. chết con chó rồi.”
Nghe được em trai rên rĩ dưới thân, nhớ rõ cả hai từ nhỏ đã khắc
khẩu, khó gần, vậy mà vì một gã đàn ông lại có thể “thân thiết” tới mức độ này,
Trường thấy thế cũng tiện tay nhét vào miệng Trọng chiếc vớ còn lại, quả nhiên nó
hơi âm ẩm và nồng mùi, đến nỗi anh cũng muốn thoải mái như Việt bật ra tiếng rên
dâm đãng. Song, Trường tiếp tục cầm lên con oxford buộc vào miệng giày vào mặt Trọng,
kéo dây ra sau cột lại chặt chẽ, sau đó đưa một chiếc còn lại ra hiệu anh làm tương
tự cho em trai.
Không dám cãi lại, Trọng nhanh chóng thực hiện và tự thấy nhục
nhã, hai anh em hiện tại gần như đã bị gã đàn ông này chơi thành thứ tiên tiện,
không biết nhục nhã là gì nữa, hoàn toàn bị khống chế.
Dưới những thứ dâm nứng như thế chẳng mấy chốc Trọng liền không
cầm được nữa mà xả hết tinh dịch vào lỗ đụ của em trai, Việt cũng không thời gầm
lên rồi xuất trong khóa.
“Quay lại, thưởng cho mày.”
Trường nắm lấy đầu Việt điều chỉnh hướng rồi đứng thẳng lên ghế,
vạch cặc ra đái xuống, dĩ nhiên gã cũng ra hiệu cho Trọng quỳ ngay gần đó để cùng
lúc đái cho cả hai anh em, một phó giám đốc, một nghệ sĩ, cảm giác cũng không tệ.
Nhận xét
Đăng nhận xét