Chương cuối: Trùng phùng
Đã qua hơn tuần kể từ ngày Nghiêm và Tùng phát sinh quan hệ,
vốn dĩ hắn đã bị thằng Dương khơi màu dục vọng và muốn tiến sâu hơn với nó
nhưng trùng hợp, có lần hắn nghe lén được cuộc trò chuyện giữa thằng Dương và
Quân, không ngờ đằng sau những hành động mờ ám của tụi nó lại mang theo ý đồ.
“Má nó, coi như kèo này huề đi, tao thấy ổng cứng mềm không
ăn.”
“Tao tấn công nhiều vãi lồn, mà đúng kiểu quan tâm như phim
luôn còn đéo ăn thua mà.”
“Thì đó, tính huề đi, kiếm kèo khác, ê ha ông Cường không,
mà thôi.. ổng giờ banh rồi, mà trường giờ thì hết ai nhìn ổn.”
“Từ từ đi, dạo này chó cũng không hiếm, mấy đứa lớp mười mới
vô còn gặp xin làm chó cho tao mà.”
“...”
Nhớ lúc đó Nghiêm lặng người rất lâu, thằng Dương thì hắn
không quá bất ngờ nhưng chẳng nghĩ tới đằng sau vẻ ngoan hiền, ân cần của thằng
Quân cũng tối tăm đến vậy, thì ra bước chân ra ngoài sẽ rất khó gặp được người tử
tế và thật tâm với chính mình, thằng Kiệt dường như là ngoại lệ và may mắn của
hắn đều đã dồn vào cuộc gặp gỡ đó, vậy mà... lại trốn chạy.
Sau hai năm, hợp đồng với trường sẽ kết thúc, Nghiêm hy vọng
lúc đó trở về vẫn còn kịp, cắt bỏ giữa chừng cũng không có hậu quả quá lớn
nhưng lúc đầu, để vào được đây Cường đã bỏ khá nhiều công sức nên nếu hắn tự ý
rời khỏi sẽ không hay, hơn nữa, hai năm nghĩ dài nhưng không dài, có lẽ khi gặp
lại cả hai sẽ trưởng thành hơn, dĩ nhiên hắn không ích kỷ tới mức mong nó chờ đợi
gì, chẳng qua lời xin lỗi nhất định phải nói, nếu có cơ hội.. vẫn là tốt nhất.
...
Riêng về Tùng vẫn có không gian riêng nhất định, Nghiêm có
thể bước vào và tận hưởng nhưng rõ ràng mọi thứ chỉ dừng lại ở việc thỏa mãn dục
vọng ngắn hạn, không chiều sâu, không lâu dài, vì vậy cả hai luôn giữ mối quan
hệ ở mức độ nhất định
Sau từng ấy chuyện Nghiêm chợt nhận ra khi bản thân càng cố
kiềm nén, chịu đựng thì mọi thứ sẽ tồi tệ dần bởi tâm lí ứ đọng, ham muốn không
được giải tỏa.
Dường như, Nghiêm đủ tỉnh táo để xử lí phần tình cảm, riêng
về dục vọng hẳn là cần một người dẫn dắt và đồng hành, đừng lén lút, tách biệt hắn
như Thanh hay Cường.
...
Thoáng chốc, hai năm trôi qua trong chớp mắt, khi tách khỏi
Cường, cũng chẳng liên kết với ai khác nên không gian hoạt động của Nghiêm hẹp
lại, vừa vặn bị chật khít bởi những thói quen tốt, ăn uống, tập gym, chạy bộ
nên body của hắn hiện tại thật sự không chê vào đâu được, nhất là khi mặc đồ
công sở, muốn ngực có ngực, mông có mông, gương mặt sau khi lên cân trở nên đầy
đặn, thêm vào cặp kính cận liền trông vừa trí thức vừa nghiêm nghị, mơ hồ toát
lên khí chất trưởng thành.
Hôm qua Nghiêm đã mời mọi người tới nhà ăn một buổi tiệc
chia tay, có Cường, thậm chí cả bốn gã đàn ông chuyên ngồi dưới sảnh ăn nhậu,
do mối quan hệ không quá chặt chẽ nên hầu như đều rất vui, riêng Cường sau đó ở
lại nói vài câu, quanh quẩn là xin lỗi, hy vọng hắn sống tốt đại loại.
“À, mà hôm bữa có người hỏi về em đấy, hình như là người
quen trên Sài Gòn.”
“Ai vậy?”
“Không nói tên nên anh không trả lời mà chắc sẽ hỏi người
khác, có vẻ cũng dân bên thể thao nên có tương tác với mấy ông trong tổ thể dục.”
“Vâng, chắc em biết là ai rồi.”
...
Trở lại Sài Gòn, Nghiêm trước hết dọn dẹp cơ bản căn hộ mới
thuê, vừa vặn chờ đợi mấy đứa bạn cũ trả lời tin nhắn.
Ting!
Tiếng điện thoại vang lên khiến Nghiêm hồi hộp, mở ra đã thấy
bên trong ghi cụ thể một dãy địa chỉ nhà, dĩ nhiên là của thằng Kiệt, nó cũng sớm
tốt nghiệp và đang đá cho một câu lạc bộ khá lớn, có triển vọng. Không chần chừ
thêm, hai năm là quá đủ cho Nghiêm sẵn sàng tâm lí để nói câu xin lỗi chân
thành nhất, đánh xe một vòng liền tới ngay địa chỉ, là một căn nhà vừa phải nó
thuê để mấy ngày không ở trong câu lạc bộ có chỗ nghỉ ngơi.
Bấm chuông một hồi không thấy ai mở cửa, Nghiêm thoáng nghĩ
có lẽ hôm nay thằng Kiệt không về liền muốn rời đi, song, vừa quay lại đã thấy
từ xa nó đang chạy tới, trên người vẫn còn mặc đồ đá banh, có vẻ mới đi huấn
luyện về.
Khoảng cách dần thu hẹp, Nghiêm chợt nhận ra thằng Kiệt so với
hai năm trước phải to con hơn một vòng, cao cỡ 1m92, vóc dáng cũng chẳng còn
nom gầy như xưa mà trở nên vạm vỡ, chú ý bắp tay và đùi ẩn hiện dưới lớp vải đá
banh mỏng sẽ dễ dàng nhận ra, tràn trề lực lượng, thêm vào nước da càng ngâm
đen sặc mùi nam tính, đầu đinh vẫn giữ, chỉ là nét thiếu niên trên gương mặt đã
dường chỗ cho sự góc cạnh, mũi cao đầy khí chất. Thật sự nếu dùng từ đẹp trai
cho thằng Kiệt lúc này thì chưa quá chính xác vì tổng thể mang hơi hướng hấp dẫn
của một giống đực cường thịnh.
“Cứ nghĩ phải đợi em tới tìm anh thì mới chịu về chứ.”
Không đợi Nghiêm trả lời thằng Kiệt đã sấn tới kéo nhau nút
lưỡi, hai tay lòn xuống bên dưới bế thốc người hắn lên hong, không ngờ sức lực
của nó đã tới mức này, mùi vị đàn ông quen thuộc cũng nồng đậm hơn xưa khá nhiều,
kể cả hôn cũng rất bạo dạn. Song, thứ khiến Nghiêm rung động chính là nhịp tim
của nó, đập rất mãnh liệt.
Cứ thế, lần lượt đi qua những cánh cửa cho tới khi vào tận
căn phòng bừa bộn của Kiệt, rải rác trên đất ngoài vớ, giày bẩn còn xen lẫn vài
chiếc quần tất bị xé rách khiến Nghiêm chú ý, thấy được ánh mắt của hắn thằng
Kiệt lập tức quơ tất cả vứt vào sọt rác, năm đó từng có lần chứng kiến nó chơi
gái ngay trước mặt nên Nghiêm cũng chẳng lạ gì, nghe nói cầu thủ thường có nhu
cầu cao về tình dục, giải quyết nhu cầu là hết sức bình thường, hệt như lúc
này, mỗi bước di chuyển của nó đều khiến khúc cặc bị đè nén dưới hai lớp quần
đong đưa qua lại, vô cùng gợi dục.
“Mới đi huấn luyện về à? Mệt không?”
“Không mệt lắm, thấy anh thì sẽ không mệt.”
Cúi xuống nút lưỡi Nghiêm rồi thay thế chỗ hắn, ngồi xuống
giường, Nghiêm hơi luốn cuốn nhưng rất nhanh bị nó ấn quỳ xuống đất, đối diện với
khúc cặc vĩ đại đang nứng muốn bung chiếc quần đá banh màu xanh, dưới áp lực của
ánh nhìn chất chứa đầy dục vọng và hơi thở đàn ông phủ xuống, Nghiêm vừa cảm thấy
bị khuất phục vừa bình yên liền không ngần ngại áp mặt tới, song, giữa đường liền
bị chặn lại bởi một con chân to lớn của thằng Kiệt.
Lúc này, Kiệt vẫn còn đi vớ dài và giày đinh nike trắng
xanh, chẳng biết huấn luyện bao lâu, ra bao nhiều mồ hôi, đến nỗi vải vớ gần
như dính sát vào da thịt, tạo nên cảm giác vừa chặt vừa âm ẩm, nóng hổi. Chóp
mũi nhanh chóng dí sát vào vùng vớ ở bắp chân hít một hơi sâu, mùi vị khá nhẹ
vì nơi này không hầm bí, bất quá vẫn rất kích thích, nhất là khi đầu lưỡi thè
ra tiếp xúc với chất liệu vải dày tạo cảm giác ma sát đặc biệt, thằng Kiệt hiểu
ý liền dùng cặp chân chắc khỏe của nó kẹp đầu Nghiêm lại, vốn đã không tệ lại
còn thêm vào cảm giác chật hẹp, ép buộc khiến hắn càng hưng phấn hơn, hai tay bợ
lấy sờ soạn.
“Đợi chút, em đi nghe điện thoại cái.”
Đột nhiên thằng Kiệt cất giọng rồi đứng dậy bước ra ngoài,
không quên lấy theo vài thứ từ trong túi đeo, Nghiêm chẳng biết là gì nhưng
nghĩ cũng chẳng quan trọng nên cứ quỳ đó chờ đợi, nhìn theo bóng lưng của nó cao
ráo, chân to được bao bọc bởi vớ, giày đá banh kéo ra từng bước mạnh mẽ khiến hắn
bất giác không nhịn được nổi lên sùng bái, như sực nhớ ra Nghiêm liền nhanh
chóng bò tới chỗ túi đeo đang rơi trên đất tìm kiếm thứ luôn chuẩn bị sẵn.
Lúc thằng Kiệt trở lại, vừa mở cửa đã thấy ngay Nghiêm trần
truồng quỳ bò dưới đất với khúc cặc cứng ngắc, ánh mắt tê dại, miệng hơi hé mở,
mặc kệ nước miếng chảy ra, thấy nó bước vào hắn liền không ngần ngại thè lưỡi
khiến cho tình trạng càng thêm dâm dục.
Nghiêm chủ động bò tới nhưng bị thằng Kiệt nắm tóc ngăn cản,
bóp mặt, ánh mắt nó nhíu lại, đăm chiêu nhìn xuống rồi đột ngột vung hai cú tát
vào mặt hắn.
Bốp! Bốp!
“Địt mẹ, rời khỏi ba mày là để đi học làm súc vật à? Tốt,
thưởng cho mày.”
Phụt!
Một bãi nước bọt bắn thẳng vào miệng, ngay sau đó là đế giày
giẫm ngay lên miệng khiến Nghiêm phải dùng tay bợ lấy, cố định rồi mới le lưỡi
liếm lên được, nhìn kỹ có chút dơ bẩn, nhất là trên những phần đinh của giày
nhưng hắn không ngần ngại mà vệ sinh sạch sẽ, Mũi giày quất nhẹ vào mặt Nghiêm
vài cái rồi ấn đỉnh đầu hắn xuống, cứ thế cho tới khi thằng Kiệt tháo dây và lột
xuống, dù không tiếp xúc trực tiếp nhưng rõ ràng mùi vị khi chân nó rời khỏi
nơi bưng bít vẫn nồng thúi tới cực hạn, đầu vừa ngẩng lên thì con chân đi vớ trắng
của nó đã giẫm tới.
Thằng Kiệt đứng thẳng nâng chân, Nghiêm quỳ bò ngước mắt
nhìn lên rồi bợ đỡ lấy, mặt úp vào ngửi liếm, thật sự tư thế này đối với hắn vẫn
là hoàn hảo cho việc tôn thờ.
“Hít mạnh vào.. địt mẹ.. nhớ lại mùi vớ thúi của ba mày chưa
súc vật?”
Hai ngón châm bên trong vớ kẹp lấy mũi Nghiêm khiến cho mùi
vị nồng thúi theo đó xâm chiếm rồi nghẹn lại ở bên trong, hắn không biết phải
diễn tả thế nào mới đầy đủ sức công phá của chúng vì quá nồng, hẳn đã mang huấn
luyện một, hai tuần lễ mới ra được mùi vị điên cuồng thế này.
“Hítt.. haaa... nồng quá.. vớ ba Kiệt thúi quá.. haa.a chết
con chó rồi.. Aaa haa.. nồng quá.. nứng quá..”
Nhìn phần vải ở gót và ngón chân thâm đen dơ bẩn, Nghiêm
không cưỡng lại được mà le lưỡi liếm lên, mũi vẫn luôn giữ hô hấp cực mạnh, có
thể nói hắn đã hoàn toàn gục gã dưới chân thằng Kiệt – người mà hắn không cần
phải đề phòng hay giữ lại, cảm giác hưng phấn tuyệt đối.
Mũi chân chao đảo khiến ánh mắt Nghiêm di chuyển theo, thấy
vậy thằng Kiệt cười mỉa rồi lột xuống con vớ quăng mạnh xuống mặt, hắn nhanh
chóng chộp lấy nhét vào miệng, liên tục siết lại cơ hàm như muốn hút ra thứ gì
đó từ lớp vải dày.
“Lại đây.”
Thằng Kiệt ngồi xuống giường, cởi áo lộ ra khuông ngực vạm vỡ,
bờ vai ngang săn chắc đầy cơ thịt, thêm vào bắp tay và múi bụng chuẩn chỉnh khiến
Nghiêm bị hút hồn, theo bản năng bò tới, nó gác một chân vẫn còn đi giày vớ lên
để Nghiêm phục vụ, lập tức hắn kê mũi vào khe miệng giày đang bị nong chật cứng
hít lấy hít để, thứ mùi thúi này quá hấp dẫn đối với một tên nô lệ hèn mọn như
hắn.
Hai tay đang thả lỏng đột nhiên bị chụp lấy, hướng lên hai
khuôn ngực vạm vỡ của thằng Kiệt, hiểu ý Nghiêm liền dùng sức xoa nắn, quả thật
cực kỳ rắn chắc, thêm vào hai đầu ti vậy mà nhô ra to, rõ, nắm lấy và siết rất
dễ dàng.
“Thúi không? Đủ cho thứ súc vật như mày nứng chưa?”
“Nứng.. nứng lắm thưa ba.. con chó nứng chảy tinh rồi.”
“Hừ.. đúng là súc vật, không khá hơn được, chỉ có thể càng
ngày càng ngu.. địt mẹ.. tới.. chui háng.”
Bật người đứng dậy, dạng chân rồi chỉ tay qua háng, từng động
tác đều toát lên vẻ nam tính khiến Nghiêm không thể chối từ, rối rít bò qua và ngay
khi quay đầu lại đã thấy nó lột xuống quần đá banh bên ngoài, chừa lại mỗi
legging màu trắng bao lấy nửa thân dưới, bắp đùi chắc khỏe ẩn hiện cho thấy khả
năng tình dục cực mạnh, song, có thứ gì đó khá đặc biệt đập vào mắt, chưa kịp
khám phá giọng thằng Kiệt đã vang lên.
“Bú đít ba mày.”
Legging được kéo xuống tới gồi và cặp mông căng to, vạm vỡ
hiện ra, không có lớp vải nào bao lại mà chỉ còn mỗi hai sợi dây to ghì chặt bên
dưới, chẳng thể nghĩ tới thằng Kiệt vậy mà mặc jockstrap, bất quá nó chỉ khiến
Nghiêm càng thêm nứng, tranh thủ bò tới úp mặt vào khe đít.
“Thềm bú đít ba mày lắm à? Đụ má.. lưỡi chó linh hoạt lên, đúng rồi, tay mày
đâu, banh ra rồi bú, shittt.. má... thấy sạch sẽ không? Chuẩn bị cho mày đó súc
vật... thích liếm đít ba mày lắm mà.. vói sâu vào.. đem mặt chó mày nhét vào
khe đít tao đi.”
Lông lá đều đã được dọn sạch sẽ nên việc bú liếm hoàn toàn
không có trở ngại, thêm vào quả mặc jockstrap quá dâm đãng làm Nghiêm bị kích
thích muốn bắn tinh ngay tức thì, chiếc lưỡi theo đó linh hoạt dọn dẹp, càn
quét liên tục ngoài khe đít, mũi hít hà mùi vị nguyên bản của đàn ông, cảm giác
càng lúc hắn càng không muốn rời khỏi nơi này, muốn dung nhập vào nó để thỏa
mãn dục vọng mọi lúc mọi nơi.
“Được rồi, nay còn không có cứt cho mày ăn đâu.”
Nói xong thằng Kiệt quay lại, lột hẳn legging xuống, lú này
trên người nó chỉ còn mỗi jockstrap nhưng con cặc khổng lồ sớm đã chỉa đầu ra
ngoài, đâm thẳng xuống dưới lòi một khúc, ngay khi mảnh vải cuối cùng được cởi
ra cũng là lúc chẳng còn gì hạn chế nữa, con quái vật đen đúa, mạnh mẽ bung bật
lên cực mạnh, phô diễn chiều dài đạt tới 26cm với bề ngang quá cỡ, vài sợi gân
hằn lên thô to, đầu khấc bầm tím lỏ ra dữ tợn.
Thật sự với hình thể của thằng Kiệt nếu dương vật chỉ tầm
15, 16 thì sẽ cảm thấy hơinhỏ nhưng nó quả là giống đực siêu phẩm, với khúc cặc
ngựa này không chỉ dư sức hấp dẫn giới tính mà còn khiến những tên nô lệ như
Nghiêm phải thuần phục tuyệt đối.
“Còn không lạy? Địt mẹ đầu mày mọp sắp chạm đất rồi kìa.”
“Dạ.. con lạy cặc ba.. con lạy cặc ba.”
“Giỏi.. lên giường banh lồn, ba mày nứng cặc rồi.”
Giọng điệu đầy sự xâm chiếm, tay nó còn thuận tiện sục vài
cái thể hiện độ dài và cứng của con quái vật khiến Nghiêm không dám chần chừ
thêm, vội vàng leo lên giường, dạng chân, dùng tay cố định, chờ đợi.
Thằng Kiệt leo lên, bước qua người Nghiêm rồi hạ thấp trọng
tâm xuống, đặt đùm dái nặng trịch và khúc gậy thịt khổng lồ lên ngay mặt hắn
trong khi tay đưa xuống thăm dò lỗ đụ, thoa gel vào, rất nhanh, mọi thứ đã sẵn
sàng, cả hai cũng chẳng đợi thêm được nữa, thằng Kiệt cầm cặc từ từ đi vào một
cách trần trụi, do lớn hơn hạ bộ của Cường nên Nghiêm lần nữa trải nghiệm cảm
giác bị xé toạc cơ thể làm hai, mồ hôi lạnh đổ ra nhưng hắn tuyệt đối không chống
cự, thả lỏng hết mức để đón nhận.
Đêm đó thằng Kiệt chẳng biết sao hăng máu đụ tới bắn tinh
ba, bốn lần mới chịu dừng lại, song, Nghiêm không thiếp đi dù rất mệt mỏi, đợi
tẩy rửa xong xuôi, nằm xuống giường, bên cạnh nhau, hắn mới nhẹ giọng.
“Anh xin lỗi..”
“Không sao.. anh về thì đều không sao, chỉ là.. anh quyết định
có vẻ không hay ho lắm, sau này cứ nghe theo em.”
“Được.”
...
Phần 2 kết thúc nha mọi người, phần tiếp theo sẽ là phần cuối,
cũng là phần cao trào nhất của truyện, tuy nhiên chắc chắn sẽ có những yếu tố hơi
nặng đô nên nếu ai chỉ thích vừa phải thì có thể dừng ở chương này cũng được.
Theo dõi truyện rất lâu nên cái kết này chưa thoả mãn lắm. Mong Lâm viết phần sau sẽ hoan lạc vô đối cho tất cả nhân vật có đất phô ra sự dâm đãng của họ. Cũng mong phần mới ra nhanh chút
Trả lờiXóaOh còn phần sau hả, hóng xem
Trả lờiXóa