Chương 16: Tìm kiếm
Sau buổi tiệc đầy nhục dục Trọng hơi mệt mỏi lê thân về nhà sau khi đã bắn ba lần vì chứng kiến cảnh tượng em trai anh ăn cứt của Trường như một con súc nô dâm tiện.
Vừa mở cửa Trọng liền thấy ngay một đôi giày tây đặt ngay lối vào, chắc chắn không phải của Duy vì size khá lớn, ít nhất phải cỡ 44, 45, chỉ vậy thôi Trọng rất nhanh đã không kiềm được mà tiến lại gần nhìn vào bên trong miệng giày, rất lớn, chân anh đặt vào nhất định không vừa, chẳng biết mùi vị ra sao – thứ suy nghĩ này nổi lên như một cái gì đó ăn sâu vào não bộ khiến Trọng giật mình, còn chẳng biết đối phương là ai, đẹp xấu, mập ốm thế nào, bất quá, Trọng hiện tại không quá chú ý, trọng tâm dần dần hạ xuống, một tay định với lấy thì đột nhiên có tiếng vang lên.
“Ủa, này anh Trọng đúng không? Chào anh.”
Bị giật mình, Trọng cố gắng trấn tĩnh nhìn lên thì thấy một gã đàn ông cao lớn bước tới cùng với Duy, lúc này gã mặc đồ thường, quần tây áo polo nhưng trên tay lại cầm đôi vớ xanh công an khá đặc trưng rồi tiến lại chỗ giày nhét vào.
“Chào.. em là..”
“À.. em là bạn anh Duy, tên Vũ.”
Nhìn kỹ gương mặt Vũ hẳn trẻ hơn Trọng và Duy vài tuổi, với số giày to lớn như thế thì thân người của hắn ta cũng cực kỳ vạm vỡ, cao phải 1m85 đổ lên, tuy nhìn không chuẩn chỉnh, sáu múi như Trọng nhưng vẫn cực kỳ săn chắc, hẳn có chơi thể thao thường xuyên, đặc biệt hắn ta còn để đầu đinh nên toát lên vẻ nam tính cực mạnh.
Sau khi khách sáo vài câu Vũ liền không để ý tới Trọng nữa mà quay sang Duy hỏi.
“Giờ đi mua xíu đồ chút vừa xem phim vừa ăn ha.”
“Ừ, mang dép của anh đi.”
Hai người cứ thế sóng vai nhau rời khỏi nhà, Trọng trân trối khj chứng kiến không khí hòa hợp giữa cả hai và rất dễ để anh nhận ra giữa bọn họ không phải mối quan hệ bạn bè bình thường, trong lòng nổi lên vô số mất mác nhưng cũng đồng thời cảm thấy bị sỉ nhục khi Duy vậy mà hiên ngang dắt người đàn ông khác về nhà, đây là muốn trả thù anh hay thật sự cậu đã chẳng thèm để anh vào mắt.
Mớ hỗn độn đó giằng xéo một hồi cho tới khi Trọng lần nữa nhìn xuống gần kệ giày, nơi đó vẫn còn đặt đôi giày của Vũ và ngay lúc này còn có thêm một đôi vớ xanh vét vào trông rất hấp dẫn, không chần chừ thêm, đầu gối Trọng nhanh chóng chạm đất, thậm chí anh con muốn cầm lên mà cứ thế mọp đầu xuống miệng giày to tướng hít ngửi một hơi.
Mùi vị bên trong không quá nồng nhưng vừa đủ để dục vọng của Trọng thức tỉnh, trong đầu liên tục hiện ra hình ảnh của Vũ lúc nãy, tướng tá vạm vỡ, cao lớn, tone giọng lại trầm thấp, còn là công an, từng chi tiết một đều dư sức khiến Trọng thèm khát làm chó cho hắn.
Chẳng mấy chốc dưới sự hun đúc của mùi vị từ vớ và giày Trọng đã tuyệt đối trầm mê, một tay cầm cặc sục lia lịa dù hôm nay đã bắn ra không ít, muốn trách chỉ có thể trách đôi giày của Vũ quá lớn, miệng giày quá vừa vặn để anh úp mặt vào, vớ lại thúi làm anh ngậm mút mãi không chán được, cứ thế, số tinh trùng ít ỏi còn lại tha hóa Trọng ngày càng dâm tiện, cuối cùng anh liền không nhịn được mà quỳ lạy đôi giày của Vũ rồi xuất tinh, lần này anh thậm chí còn không dâng lên cỗ hối hận nào cả mà vẫn nguyên vẹn sùng bái Vũ – người vừa gián tiếp ban phát cho anh cơ hội đạt cực khoái.
...
Duy và Vũ đi mua ít đồ, về tới nấu nướng một hơi rồi mang vào phòng vừa ăn vừa xem phim, có thêm tí bia nữa coi như thành một ngày nghỉ khá trọn vẹn, song, bọn họ nào biết rằng tất cả những hành động đều đang bị quan sát bởi Trọng, anh vừa nãy đã không kiềm được mà lắp một chiếc camera ẩn bên phòng Duy để theo dõi.
Lúc này Trọng đã hoàn toàn trần truồng vừa xem vừa sục chẳng khác nào đang coi sex dù Duy, Vũ chẳng làm gì khác ngoài dựa vào nhau, thỉnh thoảng Vũ sẽ bạo dạn quay sang hôn nhẹ đúng kiểu những người mới quen nhau hay làm, sau một hồi bộ phim kết thúc, bia cũng bắt đầu ngấm dần Trọng liền biết những gì anh mong đợi sắp sửa diễn ra.
Quả nhiên, Vũ bắt lấy tay Duy đặt qua hạ bộ của hắn, quần ngoài đã cởi, còn lại mỗi chiếc tam giác gần như không bao nổi con quái vật bên trong, góc nhìn không đủ thoáng nhưng vừa đủ để Trọng thấy được thước tất của thứ vũ khí kia dữ dội cỡ nào khi Duy lôi nó ra ngoài hít thở.
Không hề thua kém Trường về chiều dài lẫn độ thô, chẳng qua không thâm đen như gã, hẳn là chưa trải qua nhiều trận chiến, đầu khấc lỏ ra còn giữ được màu đỏ trông rất hấp dẫn, rất nhanh Duy liền không kiềm được mà úp mặt vào giữa háng Vũ bú liếm liên tục.
Cứ thế, Trọng nhìn hai người bọn họ làm tình mà sục cặc liên hồi, trong đầu liên tục ảo tưởng bản thân sẽ được thay thế vị trí của Duy nhưng cũng chưa đủ thỏa mãn, nếu là Duy, anh sẽ quỳ xuống ngay tức thì để liếm chân, đội cặc dái của rồi lạy lục để thể hiện lòng sùng bái, thực sự hắn quá mạnh mẽ, bộc lộ qua từng dáng đứng, vai ngang, lưng thẳng, những cái nhíu mày, thêm vào cây gậy thịt siêu đỉnh bên dưới, mỗi lần thúc vào cuốn họng hay lỗ đụ của Duy đều khiến cậu run lên từng hồi.
Càng xem Trọng càng khó lòng dứt ra được, cuối cùng anh chỉ còn cách lần nữa trở lại chỗ kệ giày hít ngửi mùi vớ giày hôi thúi của Vũ để sục cặc lần thứ hai, đến khi bắn tinh lần nữa anh mới thực sự đuối sức, ngày hôm nay đã quá nhiều sự cám dỗ ập tới.
...
Mấy ngày hôm sau diễn ra khá bình thường, Vũ vẫn thường tới chơi nhưng ngủ lại khá ít vì hắn phải trực trong cơ quan, song, sau một tuần trôi qua Trọng đã ghi nhớ được giờ giấc mà Vũ sẽ tới nên anh thường ở nhà để có thêm cơ hội tiếp xúc, bất quá, Vũ hoàn toàn chỉ xem anh thành bạn chung nhà với người yêu, cực kỳ khách sáo và không muốn giao tiếp gì nhiều, song, càng bị lạnh nhạt càng khiến Trọng khó lòng khống chế bản thân, thực sự mỗi lần đối diện với Vũ, anh đều không kiềm nổi thèm khát muốn quỳ xuống hầu hạ hắn.
Ting!
Có tin nhắn gửi tới và không ngờ lại là của Trường, gã chưa bao giờ chủ động liên lạc với Trọng, mở ra liền thấy địa điểm và giờ giấc kèm theo dòng chữ như ra lệnh, đại khái muốn Trọng tới để hầu hạ đàn ông giống Việt hôm nọ. Lí ra phản ứng một người bình thường là phải khó chịu, bực tức nhưng Trọng hoàn toàn ngược lại, cơ thể anh chẳng mấy chốc râm ran, dục vọng dành cho Vũ dồn nén bữa giờ cuối cùng cũng có nơi để giải tỏa khiến anh không chần chừ đồng ý ngay.
Sau đó, tâm trạng của Trọng đã thể tập trung vào công việc nữa, mãi đến khi tan làm anh lật đật đánh xe tới nhà của Trường, đến nơi liền thấy gã đang gác chân lên bàn xem tivi, tay còn cầm điếu thuốc trông rất nhàn nhã, trên người mặc polo quần tây, dưới chỉ đi một đôi vớ đen cơ bản, song, chỉ bất nhiêu liền đủ khiến Trọng cảm thấy thèm khát, dự định muốn quỳ xuống thì bị Trường ngăn lại.
“Hôm nay không phải hầu tao, chút nữa có người cho mày hầu, thằng Việt nay bận rồi, yên tâm, đảm bảo bao nứng cho thứ súc vật như mày.”
“Vâng!”
Theo hướng dẫn của Trường, Trọng đi vào một căn phòng mà tại đó đã có sẵn ba bốn người mặc độc mỗi chiếc lọt khe, mặt cũng che lại bởi trùm đầu kín mít, cũng may Trường cũng đã đưa anh một cái đội vào trước khi bước vào nên sẽ không bị nhận ra. Chẳng mấy chốc, trên người Trọng cũng còn lại mỗi chiếc lọt khe che chắn hạ bộ, còn lại bắp thịt vạm vỡ đều được phô diễn hết sức trọn vẹn, theo đó những người khác đều không khỏi ngước nhìn qua nhưng anh để ấy ai trong này đều sở hữu vóc dáng không tệ.
Chờ đợi chừng nửa tiếng hơn, cuối cùng Trường cũng xuất hiện rồi ra lệnh cho những người trong phòng lần lượt bò ra ngoài, khi thấy được tràng diện Trọng liền cảm thấy hơi xấu hổ vì phòng khách lúc này đã có thêm bốn, năm gã đàn ông đang ngồi ăn nhậu, có lẽ nãy giờ đã nhấm nháp không ít nên ai nếu đều đã hơi ửng đỏ, thấy bọn họ bò ra trong tư thế chó liền chẳng hề dấu đi dục vọng trong ánh mắt.
Quan sát một lượt, Trọng chỉ thấy những gã đàn ông trung niên, hơi có râu, thậm chí tóc hoa râm cũng có cho tới khi nhìn thấy người cuối cùng anh liền hơi sững sờ - vậy mà lại là Vũ, giờ mới để ý cả đám đều mặc đồ công an chuẩn chỉnh, giày cũng không thèm cởi mà giẫm thẳng vào phòng khách, vớ xanh lộ ra trông cực kỳ hấp dẫn.
Dục vọng của Trường theo đó bốc lên ngùn ngụt và ngay khi được tự do anh liền bò tới ngay chỗ Vũ trong khi những người còn lại thì chậm một nhịp nên chỉ có thể phục vụ mấy gã kia, không nghĩ tới sẽ có ngày bản thân phải giành giật với người khác chỉ để hầu hạ đàn ông, thực sự càng lúc Trọng càng tự cảm thấy bản thân càng hạ tiện, vì dục vọng mà trả giá tất thảy.
Cứ thế, Trường và khách của gã vừa ăn nhậu vừa thỉnh thoảng chơi đùa gì đó với nô lệ bên cạnh, nhả nước bỏ, bóp vú, thậm chí còn có gã dâm dê nút lưỡi vì body của mấy người bọn Trọng quá hấp dẫn, riêng Vũ thì hình như chẳng có hứng thú gì, rõ ràng hắn bị ép tới đây hoặc bất đắc dĩ, chỉ tập trung ăn mồi và nâng bia với mấy lão kia, thấy vậy Trọng không khỏi cảm thấy hơi khó chịu vì rõ ràng body anh cũng chẳng kém gì Duy nhưng Vũ lại chẳng thèm để ý tới.
Vừa định làm đại gì đó để gây chú ý thì đột nhiên Trường cất giọng.
“Thôi, giờ mời mọi người vào phòng riêng tận hưởng cuộc vui, lối này.”
Trọng chầm chậm bò theo chân Vũ vào một căn phòng gần đó, chưa kịp làm gì hắn đã mở lời trước.
“Đứng dậy tìm chỗ ngồi đi, chút nữa ra, không cần phải hầu hạ gì.”
Nói xong Vũ ngồi xuống ghế rồi móc điện thoại ra nhắn tin, trông hắn tập trung, ánh mắt hơi nheo lại toát lên vẻ đàn ông cùng cực, hơn nữa, dáng người lại cao lớn, đôi giày công an bị con chân to nong chặt kết hợp cùng vớ xanh thật sự khiến Trọng không cách nào chỉ ngồi yên được.
“Gâu gâu gâu.”
Không nghĩ nhiều, Trọng sủa lên ba tiếng để không lộ thân phận nhưng cũng đồng thời thể hiện vai trò của bản thân hiện tại, Vũ nhìn qua hơi khó chịu, bất quá vẫn gác lên một chân rồi hất cằm ra lệnh, từng hành động đều khiến máu chó của Trọng dâng trào, chiếc lưỡi thèm khát dính đầy nước miếng nhanh chóng phủ phục trên lớp da đen bóng, từng ngõ ngách, thậm chí là đế giày đều bị Trọng liếm cho sạch sẽ, mũi anh mỗi lần lướt qua miệng giày đều không nhịn được hít sâu vài hơi.
“Gâu gâu gâu!”
Dưới thân phận là một con chó Trọng mới có cơ hội quỳ dưới chân Vũ nên anh lúc này cảm thấy thật vinh hạnh và càng không muốn trở lại làm người, liên tục sủa lớn, thậm chí quỳ lạy dù Vũ chẳng thèm để ý tới.
“Alo, em đang ở bên nhà ông anh trong cơ quan ấy, chút em qua, em mua đồ ăn luôn.”
Hẳn là đang nói chuyện với Duy, nhìn điệu bộ và cách nói khiến Trọng không khỏi cảm thấy ghen tị với tình cảm giữa bọn họ, bất quá, anh vẫn cố gắng liếm giày trong yên lặng để không ảnh hưởng vì anh của hiện tại chỉ là một con chó mà thôi, cần phải biết thân biết phận, vừa vặn Vũ cũng thấy được điều đó liến chủ động cởi giày giẫm lên Trọng, rất nhanh, một mùi vị nồng thúi vừa phải xộc vào mũi, không mạnh mẽ như Trường, cũng không xâm chiếm dữ dội như Long, ở đây chỉ đơn thuần là thứ mùi vị mà Trọng mãi mãi không có được, nó thuộc về Duy – người yêu cũ của anh và anh chỉ có thể làm chó để tận hưởng một góc nhỏ, song, bấy nhiu mới thực sự làm anh cảm nhận rõ rệt sự nhục nhã, ti tiện của bản thân.
“Ok, giờ em chuẩn bị qua nè.”
Vũ nói dứt câu liền đứng dậy, xỏ chân lại giày rồi bước ra ngoài mà không đoái hoài gì tới Trọng, mọi thứ thật vừa vặn với một con chó.
Nhận xét
Đăng nhận xét