Chúc mừng năm mới mn nhé. Do Tết bị dính tí xui rồi có plan đi du lịch với gia đình nên không update kịp, mn thông cảm nhé. Phần này là đệm cho cao trào phần cuối nên đôi lúc dài dòng xíu nha, chủ yếu đẩy cho tâm lí nv hoàn thiện tí.
Chương 13: Bắt gặp
Sáng tỉnh dậy, tự thấy bản thân đã ổn hơn, mấy ngày này có
chút xúc động nhưng đồng thời giúp Nghiêm nhận ra nhiều thứ, bản thân dường như
không có quá nhiều tình cảm với Cường, có lẽ do anh là người giúp đỡ hắn rất
nhiều nên nảy sinh thân thiết, có chút tình cảm nhưng để mà nói đạt tới mức giống
Thanh trước kia thì chưa, hoặc nói sau tổn thương, con người ta khó lòng hết
mình.
Hợp đồng làm việc tới tận hai năm nên Nghiêm quyết định sẽ
chấp nhận trong im lặng, vừa để xem mối quan hệ rồi sẽ theo hướng nào, nếu Cường
vẫn tiếp tục vượt quá giới hạn thì coi như ở bên cạnh anh bầu bạn hai năm rồi
thôi.
Song, chẳng biết do lần ở bãi biển làm quá trớn hay Cường thật
tâm muốn quay đầu mà hai tháng trôi qua anh vậy mà chẳng làm điều mờ ám nữa,
Nghiêm thỉnh thoảng tò mò kiểm tra nhưng không thấy giao nhiệm vụ hay trò chuyện
gì, trong lòng lại bắt đầu dấy lên chút hy vọng, con người vốn là vậy, khi đã
chạm tới cực bi thì một chút hỷ nhạc cũng sẽ khiến tâm lí phát sinh mong cầu.
Dựng xe vào bãi đỗ của giáo viên xong xuôi Nghiêm đi thẳng
ra giữa sân có một chiếc xe khách đang đậu sẵn, hôm nay trường của hắn dẫn học
sinh đi thi đấu ở tận Sài Gòn, chủ yếu ở ba môn bóng đá, bóng rổ và bơi lội.
Thành viên đội bơi lội do Cường dẫn dắt nên Nghiêm cũng bị rủ đi cùng, hơn nữa
nhóm bóng rổ có cả thằng Quân, nó cũng ngỏ lời mời hắn đi xem cổ vũ.
Thằng Quân vẫn hay tiếp cận Nghiêm nhưng luôn biết dừng lại ở
mức độ nhất định nên hắn cũng khó giải quyết, thêm vào thằng Dương lại hay kè
kè đi chung, nhớ hôm nọ ở khách sạn xảy ra ít chuyện với nó khiến hắn hơi ái ngại.
“Nghĩ gì thế?”
Cường ngồi bên cạnh thấy Nghiêm đăm chiêu liền hỏi, thuận tiện
kéo rèm cửa che bớt nắng lại, khoảng thời gian này anh rất an ổn, hầu như dính
chặt với hắn nếu không đi dạy ở trường hoặc hồ bơi, cộng thêm sự tinh tế trưởng
thành vốn có khiến những khó chịu trong lòng Nghiêm phai nhạt dần.
“Không có gì, tại hồi đó ở Sài Gòn học đại học, lâu rồi chưa
vào, không biết thay đổi nhiều không.”
“Vậy ha chiều tụi mình không theo xe về, đi ăn uống mấy quán
cũ em hay ghé, ok không?”
“Để xem, nếu mệt quá thì thôi về luôn.”
“Cũng được.”
Xe lăn bánh tầm vài tiếng liền tới ngay sân thi đấu giữa
thành phố, lâu rồi mới nhìn lại những cung đường quen thuộc khiến Nghiêm có hơi
hoài niệm, dù sao cũng ở nơi này tận bốn năm đại học, những thứ trải qua càng
là khó quên.
Bước vào bên trong, do Nghiêm chỉ theo chơi nên dừng lại
trên khán đài, không đi cùng Cường khiến anh mất tập trung, mới vừa bấm điện
thoại một hồi liền có người ngồi xuống ngay bên cạnh, tưởng là Cường nhưng quay
qua thì không phải.
“Sao thế, không vào chuẩn bị à?”
Nhìn thằng Quân đang đăm chiêu nhìn mình, thêm vào trên tay
còn có cả nước và bánh mới mua Nghiêm liền hiểu nó muốn gì.
“Em mua cho thầy nè, ngồi vừa xem vừa ăn.”
“Thôi, em giữ đi, thầy Cường có mua rồi, đây nè.”
Nghiêm lần này thẳng thừng nhắc tên Cường vào câu chuyện để
thằng Quân hiểu rõ, hắn biết nó thông minh, chắc chắn hiểu, chỉ là làm người có
hơi cố chấp, đã nhiều lần từ chối vẫn cố gắng theo đuổi trong khi có cái đuôi lẽo
đẽo sau lưng suốt ngày mà không chịu.
“Này, Quân, thầy kêu qua đó kìa.”
Vừa nghĩ tới thì thằng Dương đã xuất hiện, dường như nó luôn
quan sát Quân nên những lúc cậu tiếp xúc với Nghiêm nó đều chen vào kịp thời. Đợi
thằng Quân rời khỏi, Dương lững thững bước theo sau, ánh mắt hơi liếc qua
Nghiêm đầy ẩn ý, bất quá, hắn không đáp lại, dù sao hôm nọ trong khách sạn cũng
có hơi thất thố.
Các môn thể thao nhanh chóng diễn ra, sau khi đá bóng kết
thúc Nghiêm liền không ngồi nổi nữa mà đi loanh hoanh tìm chỗ vắng người hít thở,
vừa vặn sau toilet có hàng cây xanh dài, lại có ghế đá nên hắn tiến lại ngồi một
chút. Mọi người vẫn còn tập trung ở khu vực thi đấu nên nơi này chẳng có ai cả,
song, đang bấm điện thoại thì đột nhiên có tiếng vang lên.
“Há miệng!”
Giọng nói thật quen thuộc tựa như ảo giác khiến Nghiêm ngây
người nhưng rất nhanh hắn liền không kiềm được tò mò mà tiến về phía vách tường
đó, hơi ghé mắt sang và thấy ngay một cảnh tượng dâm dục lộ thiên, đằng đó có
hai gã thanh niên, một đứng một quỳ, kẻ quỳ vậy mà đang há miệng nhưng không phải
bú cặc mà là chờ đợi hứng lấy nước tiểu của người kia trông vô cùng thèm khát.
Chợt, thanh niên đang đứng như có cảm ứng quay về hướng này
khiến Nghiêm vội vàng tránh đi, đồng thời vắt chân chạy thật lẹ vào đám đông
tránh né, mới không ngờ rằng chỉ vừa về đến Sài Gòn vậy mà gặp lại ngay thằng
Kiệt trong tình huống “đặc biệt như vậy”, thậm chí người quỳ gối cũng chẳng ai
xa lạ ngoài bạn thân trước đây của hắn – Trọng.
Sau một hồi lẩn tránh Nghiêm mới quay đầu lại, chẳng thấy ai
đuổi theo mới thở phào an tâm, hắn cũng không dám ở thêm nữa mà lên xe khách của
trường ngồi chờ, phần lớn là quá xấu hổ nên không muốn đối diện, lần đó hắn chọn
cách rời đi quá phũ phàng, quá ích kỷ.
Chỉ là Nghiêm không biết thằng Kiệt chưa từng đuổi theo mà lấy
trong túi quần ra chiếc điện thoại, ấn gọi, đầu dây bên kia nhanh chóng truyền
tới âm thanh một gã đàn ông.
“Có chuyện gì?”
“Chuyện lần trước đã bàn, làm đi.”
...
Sau khi tổng kết, các đội tuyển của trường đều dành được
thành tích nên mọi người đi ăn mừng tới tận tối mới về, cũng may có Cường chở hộ
vì lúc nãy vui quá uống một vài ly với mấy đứa học trò nên Nghiêm có hơi say.
Về đến dưới chung cư Nghiêm cũng nói Cường khỏi đưa lên vì
đã khá khuya rồi, anh gật đầu rồi đánh xe đi mất, do hơi buồn tiểu nên hắn tắp
thẳng qua WC tầng trệt, đi ngang bàn bốn ông trung niên nhưng chỉ thấy ba người,
hơi lạ, bất quá hắn cũng chẳng để tâm nhiều, nào ngờ vừa bước vào trong wc đã
thấy người còn lại, chính là gã giang hồ, ông ta tên Mạnh, để đầu trọc với chằn
chịt những hình xăm lộ ra ở những khu vực không có vải che lại trông rất dữ dằn,
lúc này gã mặt một chiếc áo ba lỗ, quần jean xanh, tay cầm điếu thuốc đứng trước
một bồn tiểu xả lũ.
Nghe có người bước vào Mạnh liền nhìn sang, hơi nhíu mày rồi
cất giọng.
“Bộ không thấy mấy tấm hình bữa tao gửi ha mà còn quen thằng
Cường, ngày nào nó cũng đi qua bên khu công viên cũ, phô với mấy thằng nào đó, coi
chừng dính bệnh.”
Nghiêm hơi bất ngờ khi nghe những lời này, lần trước đi du lịch
khi được thằng Dương thông báo hắn đã nghĩ cũng chính nó gửi hình cho hắn, ai
dè lại là ông Mạnh.
“Ngày nào cũng đi hả? Mấy nay còn không?”
“Bữa tao đi ngang thấy, rồi sau này thì tao dặn tụi đàn em để
ý nó, mấy nay đi đều đều, thường tối tối, khuya khuya chút, chung với hai thằng
trạc trạc tuổi hoặc nhỏ hơn, qua đó làm chó đực cho tụi nó chơi, người ngoài vô
mà cho tiền cũng chơi được.”
Không nghĩ tới mức độ đã nặng nề như vậy, càng nghe Nghiêm
càng tối tăm mặt mày, cứ nghĩ bản thân giữ im lặng, cho qua thì từ từ Cường sẽ
vì tình cảm giữa cả hai mà thay đổi nhưng rốt cục vẫn là vô nghĩa, hắn thật
không hiểu bản thân đã thay đổi cách giải quyết vấn đề khi người yêu ngoại tình
rồi nhưng vẫn không mang lại thứ tốt đẹp gì, kết quả cũng khác nhưng đều chẳng
phải thứ mà hắn mong muốn, bất quá, con người khác nhau, lựa chọn, kết cục khác
nhau, vậy mà lại có một điểm chung quá chí mạng, mỗi lần nghĩ tới người yêu ngoại
tình, Nghiêm đều không nhịn được mà nứng lên.
Cơ thể run rẩy vì sự nhu nhược, dục vọng thấp kém của bản
thân nhưng Nghiêm hoàn toàn bất lực, hắn không biết phải giải quyết thế nào hay
làm gì... cứ yên lặng đứng đó cho tới khi gã Mạnh lướt qua, một tay bên dưới nắn
bóp cánh mông, miệng kề sát tai hắn nói nhỏ.
“Bỏ đi, thằng đó hết cứu rồi, tướng như mày thiếu gì đứa,
tao thấy mày hiền nên mới nhắc.”
“Cảm.. cảm ơn chú.”
.......
“Tối nay anh có làm gì không? Em qua bên anh chơi nhé?”
Gặp mặt ở nhà xe Nghiêm liền đề nghị.
“À, chút nữa anh đi dạy bơi, mà có vài bạn đăng ký bơi giờ
trễ nên chắc nay không qua đón em được, hay là để mai nhé? Đi sớm chút, em hay
ngủ sớm mà.”
Nếu chưa chừng nghe qua và chứng kiến Nghiêm hẳn đã tin
nhưng lời Cường nói lúc này là thật lòng nghĩ cho hắn, bất quá, sau vài bữa suy
nghĩ hắn đã thấy cạn kiệt hy vọng với mối quan hệ này, chỉ là cần phải có một
lý do đủ mạnh để chia tay triệt để.
“Được, vậy để mai đi.”
Hai người tạm biệt nhau, Nghiêm về nhà ăn uống nghỉ ngơi một
chút rồi thay đồ, trùm kín mặt mũi, dựa theo địa chỉ mà ông Mạnh cung cấp để tới
khu vực mà Cường hay phô dâm, hắn muốn tận mắt chứng kiến, như vậy sẽ đủ đau khổ
để dứt khoác.
Song, khi tới nơi và chờ đợi mãi chẳng thấy bóng dáng của Cường
đâu cả, mới dấy lên chút gì đó thì đột nhiên điện thoại có tin nhắn được gửi tới,
là của thằng Dương, trái tim nhất thời đập liên hồi, quả nhiên, khi mở ra liền
thấy ngay một bức ảnh chụp Cường ở trong hồ bơi, bất quá, tư thế lại vô cùng nhục
nhã.
Hình được chụp lén từ sau tới nhưng vừa đủ để thấy tổng thể,
Cường ở tư thế đứng cõng một thanh niên trên vai trong khi cổ bị đeo xích, đằng
trước lại có người nắm lấy. Đoạn video tiếp theo ghi rõ Cường cứ thế mà đi vòng
quanh hồ bơi theo sự điều khiển của bọn họ trông rất khuất nhục. Thậm chí còn
chuyển sang tư thế bò cõng người, chui háng, bị giẫm lên mặt mũi và đỉnh đầu,
dĩ nhiên, chẳng có sự phản kháng nào cả.
“Hai thằng này vô học cũng được hơn tháng, thầy có quen
không?”
Vì quá xa nhìn Nghiêm không nhìn rõ mặt mũi nên chỉ hỏi ngược
lại.
“Đang ở hồ bơi hả? Bọn họ không đề phòng gì à?”
“Em không biết.”
Tới đây Nghiêm đã không thể chờ được nữa mà phóng xe tới thẳng
chỗ dạy bơi của Cường, nghe nói anh quen biết nên có cả chìa khóa ra vào để nhiều
khi dạy trễ một chút, nào ngờ lại thành chỗ để anh phô dâm, hai người kia hẳn là
trong nhóm chat mà Nghiêm từng thấy.
Khoảng cách hơi xa nên tầm gần nửa tiếng mới tới nơi, thằng
Dương vẫn đứng dưới nhà xe đợi Nghiêm đến, hắn nhớ nó và thằng Quân cũng học
bơi ở chỗ Cường.
“Còn ai thấy nữa không? Nay có học không?”
“Có mà tan sớm, cần em lên cùng không?”
“Thôi khỏi, em về đi, cảm ơn, mà em đừng đăng mấy ảnh đó lên
được không?”
“Được chứ, đăng làm gì.”
Thái độ của thằng Dương hôm nay vẫn nhàn nhạt nhưng đã có vẻ
gần gũi hơn đôi phút, hắn cũng chẳng biết động cơ của nó là gì, rõ ràng thích
thằng Quân, không muốn Quân tiếp xúc với hắn nhiều nhưng lại gạ gẫm, giúp đỡ
nhiệt tình thế này.
Không dây dưa thêm Nghiêm bước vào bên trong rồi di chuyển
lên cầu thang, rất nhanh đã đến nơi nhưng bên ngoài hồ bơi đã chẳng còn ai nữa,
hắn từ tốn đi lại những khu wc và quả nhiên tìm được, cánh cửa chỉ đóng hờ
nhưng bên trong liên tục phát ra những thanh âm hết sức dâm đãng, rõ ràng không
ngại sẽ có người bắt gặp, như vậy mới thỏa mãn cảm giác phô dâm.
“Súc vật cặc, nắc mạnh nữa.. mày thèm đụ lắm mà? Chó đực phải
thế, nắc mạnh nữa.. con đĩ mẹ nó, phê lồn cậu mày vãi...”
“Cái địt, bợ đít cậu, tay chó mày đâu? Hong nhấp cứ nhấp,
tay bợ đít thì mới được hầu hạ cái lồn của tao chứ?”
“UHMMMM!!1 UMMMM!!!”
Ba thanh âm phát ra nhưng tiếng cuối cùng không nghe rõ phải
của Cường hay chăng vì hơi khàn đặc, một chút hy vọng mong manh trồi lên nhưng
rất nhanh bị dập tắt khi Nghiêm đẩy mạnh cửa bước vào.
Vốn đã tưởng tượng cảnh tượng bên trong hẳn sẽ rất dâm dục
nhưng Nghiêm nào ngờ có thể thác loạn tới mức này. Cường đã hoàn toàn trần truồng
nằm trên sàn với các khối cơ gồng lên cứng ngắc như thể bị sử dụng liên tục,
bên dưới khúc cặc to dài của anh bị một gã thanh niên ngồi lên trong khi khuôn
miệng nam tính cũng bị án ngữ bởi chiếc ass của gã đàn ông khác, đặc biệt nó
không phải liếm mà Cường bị bắt đeo vào một khúc cặc giả được đố định bằng phần
gốc nhét thẳng vào miệng, còn có thêm đai quấn quanh đầu để buộc lại thật chặt,
mắt cũng bịt kín.
Hai khúc cặc, một thật một giả bị hai gã thanh niên dùng lỗ
đụ nuốt lấy, bọn họ liên tục nhún thật mạnh xuống, miệng đã bị bịt lại nên Cường
chỉ có thể phát ra những thanh âm khàn đặc trông rất bất lực, song, giả sử muốn
chống cự thì với sức lực của anh hoàn toàn có thể, đằng này anh còn cộng hưởng
với hai gã kia, hẩy mông, hẩy đầu liên tục để giữ đều nhịp nắc, đến đây Nghiêm
mới hiểu rõ “súc vật cặc” là gì, quả thực hắn cũng chẳng có từ ngữ nào để diễn
tả sự dâm loạn của anh nữa.
“Đù, bị phát hiện rồi à? Ở đây không có chồng mày đâu, chỉ
có súc vật cặc này thôi ha ha ha.”
Hai gã thanh niên khi thấy Nghiêm hoàn toàn không sợ hãi mà
vẫn giữ nguyên nhịp nhún, thậm chí còn cười cợt chế giễu hắn, lúc này hắn đã nhận
ra bọn họ, chính là hai người từng gặp trong rạp phim và đợt sauna hôm nọ, rõ
ràng kể từ lần gian díu đó Cường đã không dứt ra được hoặc đúng hơn là ngày
càng lún sâu.
Nghe được lời của gã thanh niên, Cường lập tức gỡ ra bịt mắt
và trừng lớn khi không ngờ người tìm đến ngay lúc này lại là Nghiêm, trong lòng
nhất thời nổi lên một cỗ chua xót và khó chịu nhưng lại có giọng nói cất lên.
“Sao hả? Nhìn súc vật cặc này chắc mày nứng lắm hả? Giờ thiếu
một súc vật lồn cho nó chơi nè, tuyệt tác luôn, há miệng, banh đít ra giao phối
với hai con cặc của thằng chồng mày đi.”
“Còn mày, sao không tiến lại vợ mày giao phối đi súc vật cặc,
địt mẹ ngu thế?”
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Nghiêm, Cường thật sự di chuyển
tới, hai tay còn hơi vươn ra muốn ôm lấy hắn nhưng bộ dạng quá đỗi khó chấp nhận,
thậm chí hắn còn thấy theo mỗi bước chân của anh thì khúc cặc dưới háng giật
lên vài lần, dịch dâm trên đó lẫn khúc cặc giả trên miệng vẫn còn vươn vãi
trông vô cùng dâm tiện, giả sử bản thân chấp nhận há miệng, banh đít, phải
chăng cả hai sẽ đạt tới một mức độ nào đó cực đỉnh, bất quá, trong lòng Nghiêm
lúc này chỉ toàn là khó chịu và mệt mỏi, hắn không mong muốn kết cục này, chẳng
qua vẫn còn chấn kinh nên chân cẳng run rẩy, không rời đi được.
Mắt thấy khoảng cách giữa cả hai dần thu hẹp, đến khi cặc giả
nhớp nháp sắp chạm vào môi thì đột nhiên cánh cửa bật mở, thằng Dương giựt mạnh
tay Nghiêm rời khỏi, hắn cũng tỉnh táo lại một chút liền theo nó bước ra ngoài,
Cường thấy thế hoảng hồn định chụp Nghiêm lại nhưng tiếng của gã thanh niên
quát lên đúng lúc.
“Súc vật cặc quỳ xuống, cậu còn chưa chơi đã lồn đâu, dâng cặc
mày lên.”
“UHMMMMM!!!”
Nghiêm không quay đầu lại, chỉ nghe sau lưng vang lên tiếng
rít gào cổ họng của Cường, cũng chẳng thấy ai chạy theo sau cả, rõ ràng anh đã
đặt dục vọng lên trên tình yêu quá nhiều, bất quá, sau hai lần đổ vỡ Nghiêm chợt
nhân ra bản thân cũng không quá so đo giữa tình cảm và dục vọng, chỉ là nếu
trong những “cuộc chơi” đó mà sự hiện hiện của hắn có hay không cũng được thì
thôi.. để họ tự do sẽ tốt hơn.
Tình yêu lúc thăng lúc trầm, khi nhiều khi ít, sự “đồng
hành” đôi lúc quan trọng hơn tất thảy.
...
Năm mới vui vẻ, mọi sự hanh thông nha tác giả. Hấp dẫn cao trào quá, hóng phần cuối ghê.
Trả lờiXóa