Chuyển đến nội dung chính

HÀNH TRÌNH SA ĐỌA CỦA CÔNG BỊ CẮM SỪNG (P2) - Chương 13: Bắt gặp

 Chúc mừng năm mới mn nhé. Do Tết bị dính tí xui rồi có plan đi du lịch với gia đình nên không update kịp, mn thông cảm nhé. Phần này là đệm cho cao trào phần cuối nên đôi lúc dài dòng xíu nha, chủ yếu đẩy cho tâm lí nv hoàn thiện tí.

Chương 13: Bắt gặp

Sáng tỉnh dậy, tự thấy bản thân đã ổn hơn, mấy ngày này có chút xúc động nhưng đồng thời giúp Nghiêm nhận ra nhiều thứ, bản thân dường như không có quá nhiều tình cảm với Cường, có lẽ do anh là người giúp đỡ hắn rất nhiều nên nảy sinh thân thiết, có chút tình cảm nhưng để mà nói đạt tới mức giống Thanh trước kia thì chưa, hoặc nói sau tổn thương, con người ta khó lòng hết mình.

 

Hợp đồng làm việc tới tận hai năm nên Nghiêm quyết định sẽ chấp nhận trong im lặng, vừa để xem mối quan hệ rồi sẽ theo hướng nào, nếu Cường vẫn tiếp tục vượt quá giới hạn thì coi như ở bên cạnh anh bầu bạn hai năm rồi thôi.

         

Song, chẳng biết do lần ở bãi biển làm quá trớn hay Cường thật tâm muốn quay đầu mà hai tháng trôi qua anh vậy mà chẳng làm điều mờ ám nữa, Nghiêm thỉnh thoảng tò mò kiểm tra nhưng không thấy giao nhiệm vụ hay trò chuyện gì, trong lòng lại bắt đầu dấy lên chút hy vọng, con người vốn là vậy, khi đã chạm tới cực bi thì một chút hỷ nhạc cũng sẽ khiến tâm lí phát sinh mong cầu.

 

Dựng xe vào bãi đỗ của giáo viên xong xuôi Nghiêm đi thẳng ra giữa sân có một chiếc xe khách đang đậu sẵn, hôm nay trường của hắn dẫn học sinh đi thi đấu ở tận Sài Gòn, chủ yếu ở ba môn bóng đá, bóng rổ và bơi lội. Thành viên đội bơi lội do Cường dẫn dắt nên Nghiêm cũng bị rủ đi cùng, hơn nữa nhóm bóng rổ có cả thằng Quân, nó cũng ngỏ lời mời hắn đi xem cổ vũ.

 

Thằng Quân vẫn hay tiếp cận Nghiêm nhưng luôn biết dừng lại ở mức độ nhất định nên hắn cũng khó giải quyết, thêm vào thằng Dương lại hay kè kè đi chung, nhớ hôm nọ ở khách sạn xảy ra ít chuyện với nó khiến hắn hơi ái ngại.

 

“Nghĩ gì thế?”

 

Cường ngồi bên cạnh thấy Nghiêm đăm chiêu liền hỏi, thuận tiện kéo rèm cửa che bớt nắng lại, khoảng thời gian này anh rất an ổn, hầu như dính chặt với hắn nếu không đi dạy ở trường hoặc hồ bơi, cộng thêm sự tinh tế trưởng thành vốn có khiến những khó chịu trong lòng Nghiêm phai nhạt dần.

 

“Không có gì, tại hồi đó ở Sài Gòn học đại học, lâu rồi chưa vào, không biết thay đổi nhiều không.”

 

“Vậy ha chiều tụi mình không theo xe về, đi ăn uống mấy quán cũ em hay ghé, ok không?”

 

“Để xem, nếu mệt quá thì thôi về luôn.”

 

“Cũng được.”

 

Xe lăn bánh tầm vài tiếng liền tới ngay sân thi đấu giữa thành phố, lâu rồi mới nhìn lại những cung đường quen thuộc khiến Nghiêm có hơi hoài niệm, dù sao cũng ở nơi này tận bốn năm đại học, những thứ trải qua càng là khó quên.

 

Bước vào bên trong, do Nghiêm chỉ theo chơi nên dừng lại trên khán đài, không đi cùng Cường khiến anh mất tập trung, mới vừa bấm điện thoại một hồi liền có người ngồi xuống ngay bên cạnh, tưởng là Cường nhưng quay qua thì không phải.

 

“Sao thế, không vào chuẩn bị à?”

 

Nhìn thằng Quân đang đăm chiêu nhìn mình, thêm vào trên tay còn có cả nước và bánh mới mua Nghiêm liền hiểu nó muốn gì.

 

“Em mua cho thầy nè, ngồi vừa xem vừa ăn.”

 

“Thôi, em giữ đi, thầy Cường có mua rồi, đây nè.”

 

Nghiêm lần này thẳng thừng nhắc tên Cường vào câu chuyện để thằng Quân hiểu rõ, hắn biết nó thông minh, chắc chắn hiểu, chỉ là làm người có hơi cố chấp, đã nhiều lần từ chối vẫn cố gắng theo đuổi trong khi có cái đuôi lẽo đẽo sau lưng suốt ngày mà không chịu.

 

“Này, Quân, thầy kêu qua đó kìa.”

 

Vừa nghĩ tới thì thằng Dương đã xuất hiện, dường như nó luôn quan sát Quân nên những lúc cậu tiếp xúc với Nghiêm nó đều chen vào kịp thời. Đợi thằng Quân rời khỏi, Dương lững thững bước theo sau, ánh mắt hơi liếc qua Nghiêm đầy ẩn ý, bất quá, hắn không đáp lại, dù sao hôm nọ trong khách sạn cũng có hơi thất thố.

 

Các môn thể thao nhanh chóng diễn ra, sau khi đá bóng kết thúc Nghiêm liền không ngồi nổi nữa mà đi loanh hoanh tìm chỗ vắng người hít thở, vừa vặn sau toilet có hàng cây xanh dài, lại có ghế đá nên hắn tiến lại ngồi một chút. Mọi người vẫn còn tập trung ở khu vực thi đấu nên nơi này chẳng có ai cả, song, đang bấm điện thoại thì đột nhiên có tiếng vang lên.

 

“Há miệng!”

 

Giọng nói thật quen thuộc tựa như ảo giác khiến Nghiêm ngây người nhưng rất nhanh hắn liền không kiềm được tò mò mà tiến về phía vách tường đó, hơi ghé mắt sang và thấy ngay một cảnh tượng dâm dục lộ thiên, đằng đó có hai gã thanh niên, một đứng một quỳ, kẻ quỳ vậy mà đang há miệng nhưng không phải bú cặc mà là chờ đợi hứng lấy nước tiểu của người kia trông vô cùng thèm khát.

 

Chợt, thanh niên đang đứng như có cảm ứng quay về hướng này khiến Nghiêm vội vàng tránh đi, đồng thời vắt chân chạy thật lẹ vào đám đông tránh né, mới không ngờ rằng chỉ vừa về đến Sài Gòn vậy mà gặp lại ngay thằng Kiệt trong tình huống “đặc biệt như vậy”, thậm chí người quỳ gối cũng chẳng ai xa lạ ngoài bạn thân trước đây của hắn – Trọng.

 

Sau một hồi lẩn tránh Nghiêm mới quay đầu lại, chẳng thấy ai đuổi theo mới thở phào an tâm, hắn cũng không dám ở thêm nữa mà lên xe khách của trường ngồi chờ, phần lớn là quá xấu hổ nên không muốn đối diện, lần đó hắn chọn cách rời đi quá phũ phàng, quá ích kỷ.

 

Chỉ là Nghiêm không biết thằng Kiệt chưa từng đuổi theo mà lấy trong túi quần ra chiếc điện thoại, ấn gọi, đầu dây bên kia nhanh chóng truyền tới âm thanh một gã đàn ông.

 

“Có chuyện gì?”

 

“Chuyện lần trước đã bàn, làm đi.”

...

Sau khi tổng kết, các đội tuyển của trường đều dành được thành tích nên mọi người đi ăn mừng tới tận tối mới về, cũng may có Cường chở hộ vì lúc nãy vui quá uống một vài ly với mấy đứa học trò nên Nghiêm có hơi say.

 

Về đến dưới chung cư Nghiêm cũng nói Cường khỏi đưa lên vì đã khá khuya rồi, anh gật đầu rồi đánh xe đi mất, do hơi buồn tiểu nên hắn tắp thẳng qua WC tầng trệt, đi ngang bàn bốn ông trung niên nhưng chỉ thấy ba người, hơi lạ, bất quá hắn cũng chẳng để tâm nhiều, nào ngờ vừa bước vào trong wc đã thấy người còn lại, chính là gã giang hồ, ông ta tên Mạnh, để đầu trọc với chằn chịt những hình xăm lộ ra ở những khu vực không có vải che lại trông rất dữ dằn, lúc này gã mặt một chiếc áo ba lỗ, quần jean xanh, tay cầm điếu thuốc đứng trước một bồn tiểu xả lũ.

 

Nghe có người bước vào Mạnh liền nhìn sang, hơi nhíu mày rồi cất giọng.

 

 

“Bộ không thấy mấy tấm hình bữa tao gửi ha mà còn quen thằng Cường, ngày nào nó cũng đi qua bên khu công viên cũ, phô với mấy thằng nào đó, coi chừng dính bệnh.”

 

Nghiêm hơi bất ngờ khi nghe những lời này, lần trước đi du lịch khi được thằng Dương thông báo hắn đã nghĩ cũng chính nó gửi hình cho hắn, ai dè lại là ông Mạnh.

 

“Ngày nào cũng đi hả? Mấy nay còn không?”

 

“Bữa tao đi ngang thấy, rồi sau này thì tao dặn tụi đàn em để ý nó, mấy nay đi đều đều, thường tối tối, khuya khuya chút, chung với hai thằng trạc trạc tuổi hoặc nhỏ hơn, qua đó làm chó đực cho tụi nó chơi, người ngoài vô mà cho tiền cũng chơi được.”

 

Không nghĩ tới mức độ đã nặng nề như vậy, càng nghe Nghiêm càng tối tăm mặt mày, cứ nghĩ bản thân giữ im lặng, cho qua thì từ từ Cường sẽ vì tình cảm giữa cả hai mà thay đổi nhưng rốt cục vẫn là vô nghĩa, hắn thật không hiểu bản thân đã thay đổi cách giải quyết vấn đề khi người yêu ngoại tình rồi nhưng vẫn không mang lại thứ tốt đẹp gì, kết quả cũng khác nhưng đều chẳng phải thứ mà hắn mong muốn, bất quá, con người khác nhau, lựa chọn, kết cục khác nhau, vậy mà lại có một điểm chung quá chí mạng, mỗi lần nghĩ tới người yêu ngoại tình, Nghiêm đều không nhịn được mà nứng lên.

 

Cơ thể run rẩy vì sự nhu nhược, dục vọng thấp kém của bản thân nhưng Nghiêm hoàn toàn bất lực, hắn không biết phải giải quyết thế nào hay làm gì... cứ yên lặng đứng đó cho tới khi gã Mạnh lướt qua, một tay bên dưới nắn bóp cánh mông, miệng kề sát tai hắn nói nhỏ.

 

“Bỏ đi, thằng đó hết cứu rồi, tướng như mày thiếu gì đứa, tao thấy mày hiền nên mới nhắc.”

 

“Cảm.. cảm ơn chú.”

.......

“Tối nay anh có làm gì không? Em qua bên anh chơi nhé?”

 

Gặp mặt ở nhà xe Nghiêm liền đề nghị.

 

“À, chút nữa anh đi dạy bơi, mà có vài bạn đăng ký bơi giờ trễ nên chắc nay không qua đón em được, hay là để mai nhé? Đi sớm chút, em hay ngủ sớm mà.”

 

Nếu chưa chừng nghe qua và chứng kiến Nghiêm hẳn đã tin nhưng lời Cường nói lúc này là thật lòng nghĩ cho hắn, bất quá, sau vài bữa suy nghĩ hắn đã thấy cạn kiệt hy vọng với mối quan hệ này, chỉ là cần phải có một lý do đủ mạnh để chia tay triệt để.

 

“Được, vậy để mai đi.”

 

Hai người tạm biệt nhau, Nghiêm về nhà ăn uống nghỉ ngơi một chút rồi thay đồ, trùm kín mặt mũi, dựa theo địa chỉ mà ông Mạnh cung cấp để tới khu vực mà Cường hay phô dâm, hắn muốn tận mắt chứng kiến, như vậy sẽ đủ đau khổ để dứt khoác.

 

Song, khi tới nơi và chờ đợi mãi chẳng thấy bóng dáng của Cường đâu cả, mới dấy lên chút gì đó thì đột nhiên điện thoại có tin nhắn được gửi tới, là của thằng Dương, trái tim nhất thời đập liên hồi, quả nhiên, khi mở ra liền thấy ngay một bức ảnh chụp Cường ở trong hồ bơi, bất quá, tư thế lại vô cùng nhục nhã.

 

Hình được chụp lén từ sau tới nhưng vừa đủ để thấy tổng thể, Cường ở tư thế đứng cõng một thanh niên trên vai trong khi cổ bị đeo xích, đằng trước lại có người nắm lấy. Đoạn video tiếp theo ghi rõ Cường cứ thế mà đi vòng quanh hồ bơi theo sự điều khiển của bọn họ trông rất khuất nhục. Thậm chí còn chuyển sang tư thế bò cõng người, chui háng, bị giẫm lên mặt mũi và đỉnh đầu, dĩ nhiên, chẳng có sự phản kháng nào cả.

 

“Hai thằng này vô học cũng được hơn tháng, thầy có quen không?”

 

Vì quá xa nhìn Nghiêm không nhìn rõ mặt mũi nên chỉ hỏi ngược lại.

 

“Đang ở hồ bơi hả? Bọn họ không đề phòng gì à?”

 

“Em không biết.”

 

Tới đây Nghiêm đã không thể chờ được nữa mà phóng xe tới thẳng chỗ dạy bơi của Cường, nghe nói anh quen biết nên có cả chìa khóa ra vào để nhiều khi dạy trễ một chút, nào ngờ lại thành chỗ để anh phô dâm, hai người kia hẳn là trong nhóm chat mà Nghiêm từng thấy.

 

Khoảng cách hơi xa nên tầm gần nửa tiếng mới tới nơi, thằng Dương vẫn đứng dưới nhà xe đợi Nghiêm đến, hắn nhớ nó và thằng Quân cũng học bơi ở chỗ Cường.

 

“Còn ai thấy nữa không? Nay có học không?”

 

“Có mà tan sớm, cần em lên cùng không?”

 

“Thôi khỏi, em về đi, cảm ơn, mà em đừng đăng mấy ảnh đó lên được không?”

 

“Được chứ, đăng làm gì.”

 

Thái độ của thằng Dương hôm nay vẫn nhàn nhạt nhưng đã có vẻ gần gũi hơn đôi phút, hắn cũng chẳng biết động cơ của nó là gì, rõ ràng thích thằng Quân, không muốn Quân tiếp xúc với hắn nhiều nhưng lại gạ gẫm, giúp đỡ nhiệt tình thế này.

 

Không dây dưa thêm Nghiêm bước vào bên trong rồi di chuyển lên cầu thang, rất nhanh đã đến nơi nhưng bên ngoài hồ bơi đã chẳng còn ai nữa, hắn từ tốn đi lại những khu wc và quả nhiên tìm được, cánh cửa chỉ đóng hờ nhưng bên trong liên tục phát ra những thanh âm hết sức dâm đãng, rõ ràng không ngại sẽ có người bắt gặp, như vậy mới thỏa mãn cảm giác phô dâm.

 

“Súc vật cặc, nắc mạnh nữa.. mày thèm đụ lắm mà? Chó đực phải thế, nắc mạnh nữa.. con đĩ mẹ nó, phê lồn cậu mày vãi...”

 

“Cái địt, bợ đít cậu, tay chó mày đâu? Hong nhấp cứ nhấp, tay bợ đít thì mới được hầu hạ cái lồn của tao chứ?”

 

“UHMMMM!!1 UMMMM!!!”

 

Ba thanh âm phát ra nhưng tiếng cuối cùng không nghe rõ phải của Cường hay chăng vì hơi khàn đặc, một chút hy vọng mong manh trồi lên nhưng rất nhanh bị dập tắt khi Nghiêm đẩy mạnh cửa bước vào.

 

Vốn đã tưởng tượng cảnh tượng bên trong hẳn sẽ rất dâm dục nhưng Nghiêm nào ngờ có thể thác loạn tới mức này. Cường đã hoàn toàn trần truồng nằm trên sàn với các khối cơ gồng lên cứng ngắc như thể bị sử dụng liên tục, bên dưới khúc cặc to dài của anh bị một gã thanh niên ngồi lên trong khi khuôn miệng nam tính cũng bị án ngữ bởi chiếc ass của gã đàn ông khác, đặc biệt nó không phải liếm mà Cường bị bắt đeo vào một khúc cặc giả được đố định bằng phần gốc nhét thẳng vào miệng, còn có thêm đai quấn quanh đầu để buộc lại thật chặt, mắt cũng bịt kín.

 

Hai khúc cặc, một thật một giả bị hai gã thanh niên dùng lỗ đụ nuốt lấy, bọn họ liên tục nhún thật mạnh xuống, miệng đã bị bịt lại nên Cường chỉ có thể phát ra những thanh âm khàn đặc trông rất bất lực, song, giả sử muốn chống cự thì với sức lực của anh hoàn toàn có thể, đằng này anh còn cộng hưởng với hai gã kia, hẩy mông, hẩy đầu liên tục để giữ đều nhịp nắc, đến đây Nghiêm mới hiểu rõ “súc vật cặc” là gì, quả thực hắn cũng chẳng có từ ngữ nào để diễn tả sự dâm loạn của anh nữa.

 

“Đù, bị phát hiện rồi à? Ở đây không có chồng mày đâu, chỉ có súc vật cặc này thôi ha ha ha.”

 

Hai gã thanh niên khi thấy Nghiêm hoàn toàn không sợ hãi mà vẫn giữ nguyên nhịp nhún, thậm chí còn cười cợt chế giễu hắn, lúc này hắn đã nhận ra bọn họ, chính là hai người từng gặp trong rạp phim và đợt sauna hôm nọ, rõ ràng kể từ lần gian díu đó Cường đã không dứt ra được hoặc đúng hơn là ngày càng lún sâu.

 

Nghe được lời của gã thanh niên, Cường lập tức gỡ ra bịt mắt và trừng lớn khi không ngờ người tìm đến ngay lúc này lại là Nghiêm, trong lòng nhất thời nổi lên một cỗ chua xót và khó chịu nhưng lại có giọng nói cất lên.

 

“Sao hả? Nhìn súc vật cặc này chắc mày nứng lắm hả? Giờ thiếu một súc vật lồn cho nó chơi nè, tuyệt tác luôn, há miệng, banh đít ra giao phối với hai con cặc của thằng chồng mày đi.”

 

“Còn mày, sao không tiến lại vợ mày giao phối đi súc vật cặc, địt mẹ ngu thế?”

 

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Nghiêm, Cường thật sự di chuyển tới, hai tay còn hơi vươn ra muốn ôm lấy hắn nhưng bộ dạng quá đỗi khó chấp nhận, thậm chí hắn còn thấy theo mỗi bước chân của anh thì khúc cặc dưới háng giật lên vài lần, dịch dâm trên đó lẫn khúc cặc giả trên miệng vẫn còn vươn vãi trông vô cùng dâm tiện, giả sử bản thân chấp nhận há miệng, banh đít, phải chăng cả hai sẽ đạt tới một mức độ nào đó cực đỉnh, bất quá, trong lòng Nghiêm lúc này chỉ toàn là khó chịu và mệt mỏi, hắn không mong muốn kết cục này, chẳng qua vẫn còn chấn kinh nên chân cẳng run rẩy, không rời đi được.

 

Mắt thấy khoảng cách giữa cả hai dần thu hẹp, đến khi cặc giả nhớp nháp sắp chạm vào môi thì đột nhiên cánh cửa bật mở, thằng Dương giựt mạnh tay Nghiêm rời khỏi, hắn cũng tỉnh táo lại một chút liền theo nó bước ra ngoài, Cường thấy thế hoảng hồn định chụp Nghiêm lại nhưng tiếng của gã thanh niên quát lên đúng lúc.

 

“Súc vật cặc quỳ xuống, cậu còn chưa chơi đã lồn đâu, dâng cặc mày lên.”

 

“UHMMMMM!!!”

 

Nghiêm không quay đầu lại, chỉ nghe sau lưng vang lên tiếng rít gào cổ họng của Cường, cũng chẳng thấy ai chạy theo sau cả, rõ ràng anh đã đặt dục vọng lên trên tình yêu quá nhiều, bất quá, sau hai lần đổ vỡ Nghiêm chợt nhân ra bản thân cũng không quá so đo giữa tình cảm và dục vọng, chỉ là nếu trong những “cuộc chơi” đó mà sự hiện hiện của hắn có hay không cũng được thì thôi.. để họ tự do sẽ tốt hơn.

 

Tình yêu lúc thăng lúc trầm, khi nhiều khi ít, sự “đồng hành” đôi lúc quan trọng hơn tất thảy.

...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhận xét

  1. Năm mới vui vẻ, mọi sự hanh thông nha tác giả. Hấp dẫn cao trào quá, hóng phần cuối ghê.

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CON ĐƯỜNG THA HÓA (PHIÊN NGOẠI) - NGOẠI TRUYỆN 7: KẾT CỤC

  Cảm ơn mọi người đã hỏi thăm sức khỏe nha, tạm thời thì tui vẫn ok hehe, tại vì có đủ thứ xét nghiệm với chích ngừa nữa nên dừng lại hơi lâu, mn thông cảm. Ngoại truyện 7: Kết cục “Ủa, anh về rồi à.”   Dương bước ra khỏi nhà tắm liền thấy ngay Vũ đang tập trung xem gì đó, thấy cậu anh vội vàng tắt ngay.   “Anh về nãy giờ, chuẩn bị đi tắm.”   “Ok, anh tắm đi.”   Dương cũng đoán được vừa nãy Vũ đi đâu, bất quá cậu không muốn truy hỏi vì thường anh sẽ cho cậu coi sau đó, song, những hành động là lạ vừa rồi khiến cậu không kiềm nổi tò mò mà mở điện thoại anh ra xem.   Trong khi đó, Vũ sau khi vào phòng tắm liền lột sạch sẽ quần áo rồi quỳ xuống sàn, khúc cặc bị khóa chặt sớm đã nứng lên chảy nước dù cách đây không lâu mới vừa trải qua một hồi hoang lạc đầy kịch tính.   Nhớ lại vừa nãy mới gửi cho Kiên ba chiếc clip mà anh sa đọa thành toilet và trở nên thành thục thì đột nhiên lâu rồi không thấy gã cập nhật gì cả lại đăng tải ...

HÀNH TRÌNH SA ĐỌA CỦA CÔNG BỊ CẮM SỪNG - Chương 1: Căn nguyên

  Gần năm giờ chiều, khuôn viên trường cấp ba X sớm đã chẳng còn bóng dáng học sinh nào, vậy mà từ trong nhà kho cũ nằm ở xó xỉnh lại vang lên những thanh âm dữ tợn.   “Sao hả? Bình thường chảnh lắm mà, nhắn tin không trả lời, gọi điện thì chặn, thích im lặng thì ngậm vớ bố mày cho câm mẹ đi. Hừ... dòng đĩ bày đặt giả bộ thanh cao. Gương mặt của mày sinh ra là để đàn ông chơi... biết chưa hả?”   Người nói là một gã đàn ông trung niên cao khỏe, mặc đồ thể dục ra dáng thầy giáo nhưng lời lẽ lại dâm tiện, ô uế cùng cực và trước mặt gã hiện tại là một học sinh nam bị trói chặt, miệng nét vớ bẩn, tóc tai bù xù, dù vậy nét đẹp tuyệt mỹ của cậu vẫn không hề lu mờ, miệng nhỏ, mũi cao, mày rậm, ánh mắt nhu hòa, chỉ một lần liếc ngang đủ cho bất kì ai phải chú ý.   “UHMMMMM!!!”   Bốp! Bốp!   “Đụ má tao giỡn mày hả, thích la không... mẹ nó... gương mặt xinh đẹp đĩ thỏa này nên phục vụ đàn ông tụi tao, làm trò tiêu khiển, làm một con chó để mua vu...

CON ĐƯỜNG THA HÓA (PHIÊN NGOẠI) - Ngoại truyện 6.1: Bất ngờ

“Vũ, không suy nghĩ lại sao? Trở thành súc nô chuyên dụng của tôi cậu sẽ là duy nhất, tận hưởng tất cả khoái lạc của một con chó, bằng không sau này muốn quay lại tôi cũng chỉ nhận một cái bồn cầu mà thôi.”   Giọng Kiên chợt vang lên trong đầu khi Vũ chăm chăm nhìn vào điện thoại, nơi đó có hai video bí mật, một là quay với thằng Duy, còn lại trông qua đã khá lâu rồi. Như bị thôi thúc Vũ mở nó ra xem, khung cảnh thật quen thuộc, rõ ràng ngay tại phòng khách nhà Vũ, vị trí ngồi của anh hiện tại đang bị chiếm đóng bởi một gã da đen cao lớn trong khi bản thân anh đang quỳ mọp trước mặt gã.   Vũ nhớ rõ lúc này là sau khi Brian đụ Dương trong phòng cho tới khi cậu mệt lã người ngủ thiếp đi, bao cao su chứa đầy tinh dịch đặt sệt vẫn còn lòng thòng dính chặt trên con cặc khủng bố của Brian, rất nhanh Vũ đã thấy bản thân trong đó bò tới đớp lấy rồi khéo léo kéo tụt khỏi thân cặc, cơ miệng hoạt động liên tục hút sạch sẽ dâm dịch của gã đàn ông vừa đụ vợ anh.   “Đội ơn ...